Chương 16: (Vô Đề)

Điền Miêu Miêu gửi tin nhắn ở trong nhóm chat xong, lại chuyển qua nhóm chat đồ nướng của mình giải thích mấy câu, rốt cục để điện thoại di động xuống thở phào một hơi.

Rốt cuộc là ai truyền chuyện này đi một cách kỳ quặc như thế chứ!

Lời đồn đúng thật là đáng sợ!

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

"Giải thích rõ rồi à?" Lăng Sấm ngồi ở bên cạnh nhìn cô.

"Ừ." Điền Miêu Miêu gật đầu, thấy anh vẫn cầm cái muỗng đang ăn não nướng, lập tức mở miệng nói: "Anh giúp tôi thử mùi vị là được rồi, không cần miễn cưỡng."

"Vẫn ổn." Lăng Sấm lại cúi đầu nếm thử não nướng trong muỗng: "So với tưởng tượng của tôi thì ngon hơn nhiều."

Điền Miêu Miêu nghe anh nói như vậy, khóe miệng không nhịn được mà cong lên: "Có phải chỉ cần vượt qua giới hạn trong lòng thì sẽ phát hiện mình sẽ thích nó không?"

Lăng Sấm cong môi không nói chuyện, Điền Miêu Miêu ở bên cạnh nhắc nhở anh: "Nhưng ăn nhiều não vẫn sẽ cảm thấy ngấy, anh để thừa lại một ít cũng chẳng sao."

"Ừ." Cuối cùng Lăng Sấm để thừa lại gần một nửa ở trong bát làm bằng giấy bạc, cầm lấy nước mà Điền Miêu Miêu vừa rót cho anh uống một ngụm.

Điền Miêu Miêu ngước mắt lên liếc nhìn thời gian trên đồng hồ treo tường rồi nói với Lăng Sấm: "Đã giờ này rồi, anh còn kịp mở sạp vào buổi tối không?"

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

"Không sao, muộn một chút cũng không hề gì." Có điều đúng thật là anh phải đi rồi. Lăng Sấm đứng dậy khỏi ghế, nói với Điền Miêu Miêu: "Nếu Điền Đậu Đậu đã không sao thì tôi đi trước đây, nếu như cô có gì cần giúp đỡ thì có thể liên hệ tôi bất cứ lúc nào, tôi cũng ở quanh chỗ này thôi."

"Được, cảm ơn ông chủ Lăng!" Điền Miêu Miêu nói, như thể nhớ ra cái gì đó, cũng đứng lên theo: "Anh chờ tôi một chút, tôi đi lấy ít đồ."

Lăng Sấm tò mò xoay người, nhìn cô vào phòng bếp, cầm mấy cái bánh ú từ trong tủ lạnh đi ra: "Anh mang cái này về ăn đi, xem như là cảm ơn sự giúp đỡ hôm nay của anh."

Lăng Sấm nhận lấy bánh ú, nhìn cô cười: "Còn chưa tới tết Đoan Ngọ mà đã ăn bánh ú rồi à?"

"Đúng vậy." Điền Miêu Miêu nhẹ nhàng nhếch đuôi lông mày: "Cái bánh ú này chính là bánh ú của thôn Thanh Tịnh nổi tiếng trên mạng đấy, đợt trước chợ thôn Thanh Tịnh nổi rần rần trên mạng, bánh ú dì Vạn làm bằng tay lập tức bán hết sạch. Tôi ăn bánh ú nhà dì ấy từ nhỏ đến lớn, chân tài thực học, trước kia tết Đoan Ngọ đều bán cực kỳ đắt hàng, càng đừng nói tới hiện tại.

Đợi gần đến tết Đoan Ngọ mới mua thì chắc chắn là không mua được, cho nên tôi bảo mẹ tôi mua trước cho tôi một ít, cái này gọi là ăn bánh ú trái mùa."

Lăng Sấm bị một câu "ăn bánh ú trái mùa" của cô chọc cho cười một tiếng: "Vậy tôi phải nếm thử mới được."

"Ừ, dây vàng là bánh ú nhân thịt với lòng đỏ trứng, dây đỏ là bánh ú thịt tê cay, là hai vị mà tôi thích ăn nhất đấy."

"Được."

"Đợi sau này có cơ hội lại mời anh ăn bánh trung thu trái mùa." Điền Miêu Miêu cười với Lăng Sấm: "Trên trấn có một hàng bánh trung thu nhân vừng với thịt bò cũng cực kỳ có tiếng, hàng năm đến Trung thu đều sẽ nhận được rất nhiều đơn lớn, những đơn nhỏ như chúng ta đều không rảnh làm đâu."

Lăng Sấm như thể bị nụ cười của cô nhiễm, trong mắt cũng hiện lên nụ cười mờ nhạt: "Xem ra chỗ này của mọi người đúng là đất lành chim đậu, có nhiều món ăn ngon như vậy."

Điền Đậu Đậu trên ghế sô pha ho hai tiếng, nhìn về hướng bọn họ mở miệng nói: "Trong phòng này còn có em đấy, hai người tế nhị một chút đi."

Điền Miêu Miêu: "..."

Lăng Sấm: "..."

"Khụ, vậy tôi đi trước đây." Lăng Sấm lấy bánh ú trong tay đi ra cửa, thấy Điền Miêu Miêu đi theo, Lăng Sấm mở miệng nói: "Không cần tiễn đâu, cô ở nhà đi."

"À, vậy anh lái xe cẩn thận nhé."

"Ừ." Lăng Sấm thay lại đôi giày của mình, nhìn Điền Miêu Miêu trong phòng lại lộ ra một nụ cười mỉm: "Cám ơn bánh ú của cô."

"Không cần khách sáo."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!