Đây là lần đầu tiên Điền Miêu Miêu ngồi xe Lăng Sấm, nhưng trước đây anh đã kể với cô là anh từng làm việc ở phố Wall nên Điền Miêu Miêu cũng không quá bất ngờ.
Có lẽ lúc anh làm việc ở phố Wall đã kiếm được khá nhiều tiền, cho nên vào lần đầu cô và anh gặp nhau, chuyện anh nói với người của công ty giải trí rằng bản thân có sở hữu biệt thự và siêu xe chắc là sự thật.
Ít nhất thì bây giờ cô cũng đang ngồi trên một chiếc siêu xe.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
"Nhà cô ở đâu? Cô mở điều hướng giúp tôi đi." Lăng Sấm vừa lái xe rời khỏi bệnh viện vừa nói với Điền Miêu Miêu. Cô gật đầu rồi mở bản đồ điều hướng trên điện thoại của mình và thiết lập điểm đến.
Khu phố cô ở chỉ cách bệnh viện số năm vài ngã tư, Lăng Sấm chỉ mất vài phút lái xe theo chỉ dẫn trên điện thoại là đến nơi: "Đúng là chỗ này cách chợ đêm thành Bắc rất gần."
"Đúng vậy." Điền Miêu Miêu mỉm cười với anh: "Nhà tôi ở tầng mười tám, anh chạy thẳng vào bãi đỗ xe dưới tầng hầm rồi rẽ trái nhé."
"Ừ." Trong bãi đỗ xe dưới tầng hầm có bảng hướng dẫn và các dấu chỉ đường rất rõ ràng. Lăng Sấm vừa rẽ vào khúc cua đã nhìn thấy chiếc xe màu hồng nhạt của Điền Miêu Miêu đang đậu phía trước. Anh mỉm cười, lái xe vào chỗ trống bên cạnh rồi dừng lại: "Xe của cô đậu ở đây trông dễ thương thật đó."
Điền Miêu Miêu nhướng mày, cô nói với anh: "Xe tôi đậu chỗ nào cũng dễ thương hết."
Lăng Sấm cười khẽ rồi nói: "Đúng thật!"
Đậu xe xong, anh và Điền Miêu Miêu cùng nhau dìu Điền Đậu Đậu xuống xe. Thang máy nằm ngay cổng bãi đỗ xe nên bọn họ không cần đi bộ quá xa, Điền Đậu Đậu tự nhảy lò cò đến cửa thang máy.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Điền Miêu Miêu vừa đỡ cậu ấy vừa ấn nút mở cửa thang máy: " Chị nghĩ trong thời gian này em phải dùng nạng mới được."
Hiện tại chân cẳng Điền Đậu Đậu đi lại bất tiện, đúng là cậu ấy cần phải có một cây nạng. Điền Miêu Miêu quyết định lát nữa cô sẽ lên mạng đặt mua.
Thang máy đi thẳng một mạch lên tầng mười tám mới dừng lại, Điền Miêu Miêu mở cửa xong thì lấy cho Lăng Sấm một đôi dép lê: "Đây là đôi dép lê Đậu Đậu mới mua mà chưa mang, anh mang tạm đôi này đi."
"Được." Chờ Điền Đậu Đậu vào nhà rồi Lăng Sấm mới thấy dép lê.
Lúc Điền Đậu Đậu gặp chuyện, hai người đang ở nhà chuẩn bị đồ dùng để tối nay mang ra tiệm, cho nên lúc bọn họ rời khỏi nhà cũng rất vội vàng, không kịp dọn dẹp gì cả.
Nhìn đồ đạc vứt lung tung trong nhà, Điền Miêu Miêu ngượng ngùng nói với Lăng Sấm: "Bình thường chúng tôi toàn nấu ăn ở nhà nên hơi bừa bộn, anh đừng để ý nhé."
Nhà của Điền Miêu Miêu gồm hai phòng ngủ và hai phòng khách, đúng là trong phòng bếp có rất nhiều xoong nồi, chén bát nhưng phòng khách lại rất sạch sẽ. Lăng Sấm mỉm cười với cô rồi nói: "Không sao, bình thường tôi cũng chuẩn bị nguyên liệu để làm cơm chiên ở nhà nên phòng bếp nhà tôi cũng không khác nơi này là mấy."
Nghe anh nói vậy, Điền Miêu Miêu mới nhớ ra buổi tối anh còn phải ra tiệm, cô vội vàng nói với anh: "Hôm nay chúng tôi làm mất thời gian của anh nhiều quá, liệu tối nay anh có thể ra tiệm đúng giờ không?"
Lăng Sấm đáp: "Món cơm chiên không rắc rối như đồ nướng, lúc tôi ra tiệm mới chiên cũng được, không cần vội."
"Vậy thì tốt quá." Điền Miêu Miêu cũng yên tâm, cô nhìn anh và nói: "Vậy anh ngồi xuống sô pha nghỉ ngơi trước nhà, tôi đi rót nước cho anh."
Điền Đậu Đậu thoải mái ngồi trên sô pha, cậu ấy nói: "Rót cho em một ly nước luôn nhé!"
Điền Miêu Miêu: "..."
Cô bước vào nhà bếp lấy một cái ly mới, Lăng Sấm cũng không ngồi trên sô pha mà đi theo cô vào bếp. Anh nhìn sơ thì thấy trong bếp ngoại trừ một ít thịt và rau củ chưa được cắt thì còn có hai chén nước sốt đỏ rực. Lăng Sấm lập tức bị thu hút: "Đây là nước sốt cô tự làm à? Thơm quá!"
Nhìn Lăng Sấm đang đứng ở cửa phòng bếp, Điền Miêu Miêu cảm thấy vô cùng may mắn khi bản thân đã lâu sạch vết máu ở phòng bếp trong lúc chờ xe cứu thương đến, nếu không thì hiện trường sẽ đáng sợ lắm: " Đây là nước sốt óc heo nướng và nước sốt tỏi tôi làm, tôi đã thay đổi ba phiên bản khác nhau rồi. Bởi vì lần trước vẫn chưa làm được hương vị như mong muốn nên hôm nay tôi định làm lại xem sao, ai ngờ Điền Đậu Đậu lại bị thương."
Lăng Sấm chỉ gật đầu chứ không nói gì cả, anh nhớ lúc đọc bình luận trên diễn đàn đã nhìn thấy rất nhiều người bảo Điền Miêu Miêu mau mở bán món óc heo nướng. Để đọc full thì bạn có thể theo dõi trên fanpage nhóm dịch Sắc
- Cấm Thành nhé. Bản các trang khác đăng sẽ không đầy đủ đâu. Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ.
Điền Miêu Miêu rửa sạch ly rồi rót một ly nước ấm đưa cho Lăng Sấm: "Bây giờ Đậu Đậu bị thương, một mình tôi không thể ăn hết mấy thứ này..."
Nói đến đây, cô nhìn Lăng Sấm bằng ánh mắt đầy chờ mong nhìn: "Hay là anh nếm thử giúp tôi nhé?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!