Chương 13: (Vô Đề)

Khi bắt đầu học võ với thầy, Điền Miêu Miêu vẫn chỉ là một học sinh tiểu học. Sau này phát hiện nhà họ Giang có mở võ quán ở thành phố A thì tuần nào cô cũng chạy đến võ quán, thầy còn không lấy tiền học của cô.

"Trong võ quán có không ít học trò là nữ, nhưng sức nữ vẫn không bằng nam, đánh nhau thật thì vẫn phải chịu thiệt."

Lăng Sấm nghe cô nói thế thì nhướng mày nhìn cô: "Hóa ra cô cũng biết điều đó à? Vậy mà ban nãy còn xông lên?"

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Điền Miêu Miêu nói: "Tại vì từ nhỏ tôi đã phụ gia đình làm việc nên sức khỏe tốt hơn, vả lại mấy thanh niên kia yếu như gà, nhìn là biết bình thường không tập luyện gì."

Nói đến đây, cô còn đặc biệt đánh giá người Lăng Sấm: "Anh chủ Lăng không như thế, dáng người gầy thật nhưng chắc chắn là thường xuyên tập luyện."

"..." Lăng Sấm im lặng một lúc rồi cong môi cười khẽ: "Đúng thế thật, dù sao thì chiên cơm cũng là một loại vận động."

Điền Miêu Miêu cũng phì cười, cô ngửa đầu uống nước ngọt rồi nói với Lăng Sấm ở bên cạnh: "Thôn Thanh Tịnh chúng tôi tuy nhỏ nhưng non xanh nước biếc, người giỏi đất thiêng, có không ít người có tiếng tăm đến đó. Ngoài thầy Giang còn có một ông lão học Bạch cũng đến đó ở, nghe nói ông ấy là ông trùm giới kinh doanh đó."

Lăng Sầm ngẫm nghĩ, hỏi cô: "Chắc không phải là ông Bạch Tế Vân chứ?"

Điền Miêu Miêu nhớ lại rồi gật đầu lia lịa: "Đúng đúng đúng, hình như tên ông ấy đó, anh cũng biết ông ấy à?"

Lăng Sấm nói: "Mặc dù ông Bạch đã qua đời nhưng trong giới kinh doanh vẫn còn rất nhiều truyền thuyết về ông ấy."

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Điền Miêu Miêu chớp chớp mắt, nhìn anh nói: "Anh rõ chuyện trong giới kinh doanh như thế, chẳng lẽ anh cũng là người trong giới kinh doanh à?"

Lăng Sấm cầm bình nước ngọt lên, uống một ngụm rồi mới nói: "Không hẳn, chỉ là tôi theo học chuyên ngành này hồi đại học thôi."

"Nhưng tôi nghe chị Trương nói trước đây anh từng đi du học nè." Điền Miêu Miêu chăm chăm nhìn anh giống như muốn tìm dấu vết gì trên gương mặt anh: "Đừng nói là trước đây anh từng làm việc ở phố Wall thật nha?"

Lăng Sấm nghiêng đầu nhìn cô, không đáp mà hỏi lại: "Cô thấy tôi giống thế không?"

"Tôi thấy... cũng khá giống đó chứ." Thậm chí cô còn mường tượng ra khung cảnh Lăng Sấm mặc vest, đĩnh đạc ra vào phố Wall.

Lăng Sấm rũ mắt cười, mở miệng nói: "Đúng là từng làm việc ở đó một khoảng thời gian." 

"Vậy sao anh lại quay về?"

"Bởi vì không làm ăn nổi nữa."

"... Sao tôi lại không tin nhỉ? Anh làm ăn ở chợ đêm Bắc Môn như cá gặp nước, phố Wall chắc không khó khăn bằng ở đây đâu ha."

Lăng Sấm sửng sốt rồi cười ra tiếng. Anh ngẩng đầu, trong mắt lấp lánh như chứa bầu trời đầy sao: "Nói cũng đúng, cụng ly vì chợ đêm Bắc Môn nào."

Anh nâng chai nước ngọt trong tay, cụng ly với Điền Miêu Miêu.

Điền Đậu Đậu cầm mấy xiên nướng đã nướng xong, thở hồng hộc chạy đến: "Hai vị, mồi đã nướng xong!"

Điền Miêu Miêu nhìn dáng vẻ của cậu ấy, hơi buồn cười: "Em chỉ nướng mấy xiên thịt thôi mà đã tả tơi thế này rồi? Lại đây, ngồi xuống ăn cùng này."

Điền Đậu Đậu hừ một tiếng nhưng vẫn ngồi xuống ghế trống: "Hai người đang nói chuyện gì thế? Trò chuyện rôm rả quá nhỉ?"

Điền Miêu Miêu nói: "Không có gì, đang cụng ly vì chợ đêm Bắc Môn thôi."

Cô mới nói đến đây thì anh Phan ở hàng thạch lạnh bên cạnh bưng hai chén thạch lạnh qua: "Em Miêu Miêu, ông chủ Lăng, mời hai người ăn hai chén thạch lạnh này."

Điền Miêu Miêu thấy anh ta mời bọn họ ăn thạch lạnh thì vội vàng tiếp đón, mời anh ta ngồi xuống: "Anh Phan đến đúng lúc lắm, xiên nướng của tụi em cũng nướng xong rồi, anh ngồi xuống ăn cùng đi."

Anh Phan phẩy tay, ngượng ngùng mở miệng: "Anh không ăn đâu, nếu anh còn không về thì bà nhà lại lo."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!