Chương 12: (Vô Đề)

Sau khi Điền Miêu Miêu rời đi, Tôn Húc Xuyên không chịu được cô đơn cũng tiến đến hỏi thăm Lăng Sấm: "Anh Sấm, đừng có nói là anh với bà chủ Điền đang hẹn hò đấy nhé?"

Lăng Sấm nhìn cậu ta một cái rồi nói: "Cậu không bận à? Còn có tâm tư quan tâm mấy chuyện vặt này?"

"Chuyện này mà là chuyện vặt vãnh gì!" Tôn Húc Xuyên nhìn anh, phản bác: "Chuyện của anh Sấm cũng là chuyện của em!"

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Lăng Sấm cười khẽ đến mức người ta không nghe thấy, nói với cậu ta: "Anh thấy là cậu có ý với bà chủ Điền thì đúng hơn nhỉ?"

Tâm tư thầm kín của Tôn Húc Xuyên bị anh vạch trần, bỗng ngượng ngùng: "Đúng mà cũng không đúng, em chỉ là thấy cô ấy rất đẹp thôi."

Lăng Sấm không mặn không nhạt đáp lại: "Ừm, đúng là đẹp thật."

Tôn Húc Xuyên: "..."

Ê không đúng, anh Sầm có ý gì thế? Chẳng lẽ anh có ý với bà chủ Điền à?

"Anh Sấm, chắc anh không thật..." Tôn Húc Xuyên còn chưa nói hết thì chợ đêm bỗng truyền ra tiếng ồn ào và tiếng kinh hô của đám người.

Âm thanh từ phía sạp hàng của Điền Miêu Miêu truyền ra, Lăng Sầm và Tôn Húc Xuyên cùng lúc nhìn qua. Có mấy thanh niên không biết là uống say hay cô ý gây sự lại xung đột với hai cậu thanh niên ăn đồ nướng khác, trực tiếp nắm lấy cổ áo đối phương.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Một người khác thấy thế thì nhạt cái ghế lên, định đánh nhau với bọn họ nhưng không ngờ người kia lại rút một cây gậy từ trong người ra. Quần chúng ăn dưa thấy thế thì vừa lui ra ngoài vừa gọi báo cảnh sát, Điền Đậu Đậu cũng lập tức rút điện thoại ra quay lại, nghĩ đến khi cảnh sát đến đây sẽ cho bọn họ xem toàn bộ sự việc.

"Đừng đánh mà người anh em." Điền Miêu Miêu thấy bọn họ lấy gậy ra thì sợ lớn chuyện, vội vàng đi lên tách hai bên ra: "Có chuyện gì cứ từ từ mà nói, chúng ta bỏ gậy xuống trước đã."

Người cầm gậy rõ là đã uống say, lúc nói chuyện còn mang đặc mùi rượu: "Cô đừng có xen vào việc của người khác, đừng tưởng tôi không đánh con gái."

Điền Miêu Miêu tốt tính cười với cậu ta: "Đây là sạp hàng của tôi, sao có thể bảo là xen vào việc của người khác được? Chi bằng cậu cứ để gậy xuống trước đã, chúng ta từ từ nói chuyện ha."

"Đã nói là không liên quan đến cô, tránh ra." Đối phương muốn đẩy Điền Miêu Miêu ra, cầm cây gậy thuận tay quơ một cái. Chỉ phút chốc, Điền Miêu Miêu đã giữ chặt tay cậu ta, giơ chân đạp vào bụng cậu ta một cái.

Sắc mặt đối phương bỗng chốc thay đổi, chậm chạp ôm bụng, ngồi xổm trên mặt đất.

Lăng Sấm và Tôn Húc Xuyên đang chạy đến để giúp đỡ: "..."

Hai người bạn của thanh niên say rượu thấy thế cũng lôi gậy trong người mình ra, định ra tay với Điền Miêu Miêu. Trong đó có một người bị một đại ca xăm trổ bên hàng thạch lạnh quật qua vai, ném xuống đất như một cái bánh.

"..." Người còn lại lẳng lặng đặt cây gậy trong tay xuống, nhìn bọn họ và nói: "Có chuyện gì từ từ nói, cảnh sát sắp đến rồi."

Quả thật, cảnh sát chẳng mấy chốc đã đến, ngoài giải hai bên gây sự về đồn ra thì còn mời cả Điền Miêu Miêu và đại ca xăm trổ đi theo hỗ trợ điều tra.

Lúc này, mấy người say rượu lại tỉnh táo, ồn ào biện giải bản thân uống say không nhớ gì cả, còn đòi đi khám vết thương nữa.

"Bây giờ sự tình đã rõ, mấy người cầm vũ khí, uy hiếp đến an toàn tính mạng của người khác, hai người họ ra tay phản kích thuộc dạng phòng vệ chính đáng." Trong tay cảnh sát có không ít video do quần chúng ăn dưa quay được, đã xem không sót cái nào: "Đương nhiên, nếu các người không chấp nhận hòa giải thì có thể khởi kiện ra tòa."

Người xung đột với bọn họ ở bên cạnh chê cười: "Bọn họ còn muốn kiện á hả? Kiện đi. Lần trước có người cầm vũ khí bị người ta giết lại, tòa án cũng phán là phòng vệ chính đáng. Bọn họ có chết cũng đáng!"

Cảnh sát cũng quay đầu nhìn người nói chuyện: "Cậu đừng có ồn ào ở đây nữa, tòa án phán quyết thế nào cũng không đến lượt cậu quyết định. Chúng tôi đã xem video rồi, ban đầu bọn họ nắm cổ áo người ta còn cậu thì nhấc ghế lên định đánh người, tăng thêm mâu thuẫn giữa hai bên. Nếu hôm nay các người thật sự khởi kiện thì hành vi của cậu cũng không tính là phòng vệ mà gọi là ẩu đả, hiểu không?"

Người nọ ngậm miệng không nói nữa.

Mấy người gây sự không muốn kiện lên tòa án thật, cuối cùng vẫn chấp nhận hòa giải. Điền Miêu Miêu và đại ca xăm trổ ký tên xong cũng đã rời khỏi đồn cảnh sát trước.

Điền Đậu Đậu và Lăng Sấm đang chờ ở bên ngoài, ngay cả Tôn Húc Xuyên cũng chạy đến. Thấy bọn họ đi ra thì vội vàng chạy lên: "Sao rồi?"

Điền Miêu Miêu nói: "Không sao, đã hòa giải xong xuôi cả rồi, lúc đó hành động của tôi và anh Phan là phòng vệ chính đáng nên dù bọn họ có kiện lên tòa cũng không được gì."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!