Tiền Điền Miêu Miêu chuyển nhanh chóng được chuyển đến tài khoản, chị Trương nghe thấy thông báo chuyển tiền thì giật mình: "Tiểu Điền, sao em chuyển nhiều thế? Bát bún này của chị có ba mươi lăm nghìn một bát, hai bát là bảy mươi nghìn."
Điền Miêu Miêu cất điện thoại, nói với chị: "Em nghe anh chủ Lăng nói về chuyện của chị rồi, nền tảng gây quỹ trực tuyến có thể sẽ bị tính phí thủ tục này nọ nên em mới trực tiếp chuyển qua cho chị luôn."
Chuyện nhà của chị Trương cũng chẳng phải là bí mật gì ở cái chợ đêm Bắc Môn này. Lúc trước mọi người quyên tiền thì Điền Miêu Miêu vẫn chưa đến, bây giờ nếu đã nghe Lăng Sấm nói thì chắc chắn cô sẽ không trơ mắt giả vờ không biết.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Sau khi chị Trương đăng tin gây quỹ trên mạng thì đã nhận được không ít tiền quyên góp, nhưng bây giờ nhìn số tiền Điền Miêu Miêu chuyển cho mình, chị vẫn còn chút cảm động khó nói: "Sau khi đứa nhỏ được chẩn đoán, ba của nó chưa từng về nhà lần nào mà cũng chẳng đến bệnh viện thăm con. Ngược lại, những người không có chút quan hệ máu mủ ruột già gì lại giúp chị..."
Điền miêu Miêu thấy hốc mắt chị đỏ lên thì vội vàng an ủi nói: "Chị Trương, chị đừng nói vậy. Một mình chị gánh vác mọi thứ chắc chắn rất vất vả, em cũng chẳng giúp được gì, chút tiền ấy so với số tiền phải chi ra cho đứa bé trị bệnh thì chỉ như muối bỏ biển thôi."
"Cảm ơn em rất nhiều." Chị Trương giơ tay lau nước mắt ở khóe mắt, không để bản thân bật khóc: "Sau khi ba thằng bé bỏ đi, chị thật sự đã từng nản lòng thoái chí nhưng thế giới này thật sự vẫn còn rất nhiều người tốt."
Sau khi Điền Miêu Miêu xách hai bát bún chua cay về, Điền Đậu Đậu tò mò quan sát cô: "Chị nói chuyện gì với bà chủ vậy? Sao giống như chị nạt nộ người ta khóc luôn rồi kìa?"
"Haizz." Điền Miêu Miêu thở dài, đặt hai bát bún chua cay lên bàn rồi ngồi xuống ghế: "Chị Trương ở đối diện ấy, con chị ấy bị bệnh máu trắng, ông chồng biết chuyện thì bỏ chạy không quan tâm con cái. Chị chỉ cho thằng bé chút tiền thuốc men thôi mà."
Điền Đậu Đậu không ngờ lại có chuyện này, sửng sốt hồi lâu rồi mới mắng chửi: "Sao trên đời này lại có một người ba như thế? Con bị bệnh thì bỏ chạy? Đúng là thứ không bằng heo chó."
"..." Ai nói là không phải đâu.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
"Vậy chị quyên bao nhiêu?"
"Cũng chẳng bao nhiêu, hai tháng lương thôi."
Lăng Sấm ở bên cạnh nghe nói thế thì mở miệng hỏi: "Là tiền lương hôm qua cô đi đòi à?"
"Ừ." Điền Miêu Miêu gật đầu, tiền còn chưa cầm ấm tay thì đã quyên rồi, xem ra số trời đã định là hai tháng tiền lương này không thuộc về cô.
Ánh mắt Lăng Sấm nhìn cô khẽ xao động. Lúc nãy anh kể chuyện nhà chị Trương cho cô nghe là vì cô hỏi đến nhưng anh không ngờ chỉ trong chớp mắt, cô đã quyên hết hai tháng tiền lương của mình. Anh vô thức cong môi, đưa một tờ vé số cào trên xe ăn cho Điền Miêu Miêu.
Điền Miêu Miêu nhìn tờ vé số cào anh đưa qua, khó hiểu hỏi anh: "Đây là... phí an ủi Điền Đậu Đậu à?"
Lăng Sấm khẽ mỉm cười, nói: "Cho cô, người làm việc tốt sẽ gặp may mắn mà, có khi lại cào ra giải lớn thì sao?"
Điền Miêu Miêu sửng sốt một lúc, khóe môi cũng cong lên: "Vậy thì mượn lời vàng ngọc của anh chủ Lăng, nếu cào được tiền thưởng thì tôi sẽ chia đều cho anh."
Lăng Sấm cong môi, không nói gì rồi quay về chiên cơm cho người ta.
Lúc này, trước xe ăn của anh đã có nhiều người hơn, Điền Miêu Miêu không thể chiếm bàn ghế nữa, vì vậy cô đã đưa Điền Đậu Đậu về nhà trước. Trên đường đi, Điều Đậu Đầu vẫn xách theo phần bún chua cay chưa ăn, ý chí chiến đấu hừng hực trỗi dậy: "Em quyết định rồi, em sẽ tiếp tục ở lại thành phố A bán thịt nướng với chị, có khi chúng ta sẽ làm ăn ngày càng phát đạt, càng lúc càng lớn á!"
Điền Miêu Miêu nhìn cậu ấy một cái, bình thản đáp một lời: "Nên trước đó em định về thôn Thanh Tịnh à?"
"... Đúng là em đã nghĩ thế nhưng bây giờ thì khác!" Điền Đậu Đậu tràn đầy khí thế: "Chị Trương gặp chuyện khó khăn như thế vẫn không trốn tránh, còn em chỉ là thất tình thôi mà, sao có thể trốn chạy chứ! Trong quãng đời dài đằng đẵng, chút chuyện nhỏ đó có là gì đâu? Em phải phấn chấn tinh thần, cố gắng phấn đấu!"
"Là chính miệng em nói đấy nhé, đừng có được hai ba ngày là quậy phá đòi nghỉ nha."
"... Không bao giờ!" Lúc trước cậu ấy muốn xin nghỉ thì ngoài chuyện mệt mỏi ra thì chủ yếu là cậu ấy muốn nhân lúc nghỉ ngơi để đi gặp Chu Đình, còn bây giờ... chẳng còn ai đợi cậu ấy đi gặp nữa rồi. :)
Tâm trạng thất tình của Điền Đậu Đậu đã được xoa dịu ở chợ đêm Bắc Môn một cách thần kỳ. Khi Điền Miêu Miêu nói với mẹ cô rằng Điền Đậu Đậu muốn tiếp tục ở lại thành phố A, mẹ cô còn không tin cơ.
Sau khi cúp máy, Điền Miêu Miêu lấy tờ vé số cào của Lăng Sấm cho cô, ngồi vào bàn và bắt đầu cào.
Thật ra cô không ngờ Lăng Sấm sẽ mua vé số cào, bởi vì trông anh không giống như người trông mong vào mấy cái này để làm giàu. Nhưng mà không thể đánh giá con người qua vẻ bề ngoài, giống như trông anh chủ Lăng không giống một người nhiệt tình như thế.
Điền Miêu Miêu vừa nghĩ đến Lăng Sấm vừa cào vé số, không ngờ lại cào ra giải lớn một trăm tệ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!