Edit: An Tĩnh
Tưởng Tư Duy không biết tin nhắn này của Lâu Già là đang đùa với mình nên cứ nhìn chằm chằm mấy chữ kia thật lâu để đọc hiểu.
Anh nhớ rõ hồi còn đi học, chỉ cần nhìn thấy chó là cô đã sợ đến mức có thể chạy xa 800 mét ngay lập tức, sao tự dưng bây giờ lại nuôi chó nhỉ?
Chẳng lẽ thời gian thật sự có thể thay đổi một số lựa chọn và thói quen của con người sao?
Dù là thứ từng khiến bản thân sợ hãi trong quá khứ, hay thậm chí là người đã từng yêu sâu đậm.
Nghĩ thế, Tưởng Tư Duy đột nhiên như được bơm máu gà, cả người trong tích tắc được giải thoát khỏi trạng thái chán chường uể oải đó.
Nếu con người sẽ thay đổi, sẽ thích cún con từng không thích trong quá khứ thì có phải cũng sẽ thích người bản thân từng không thích trong quá khứ không?
Anh nắm chặt điện thoại, chẳng hiểu sao có chút kích động, sau đó anh trả lời Lâu Già bằng một nhãn dán cún nhỏ có nét mặt hưng phấn.
Lâu Già không trả lời, Tưởng Tư Duy cũng không thấy mất mát. Cảm xúc háo hức trong anh kéo dài mãi đến giờ ăn cơm tối, anh không trốn tránh Lâu Già nữa, chủ động ngồi xuống chỗ trống đối diện cô.
Lâu Già thấy anh không giấu được sự vui vẻ bèn cười hỏi một câu: "Trúng độc đắc à? Trông vui thế."
"Cũng gần như thế, sắp xổ số rồi." Ánh mắt Tưởng Tư Duy sáng lên, giống y đúc con Tiểu Mao đang ngồi nhặt xương gặm bên cạnh.
Chẳng hiểu sao Lâu Già lại thấy anh hơi đáng yêu, gắp một miếng thịt ném cho Tiểu Mao, sau đó lại gắp một cái đùi gà để vào trong đĩa Tưởng Tư Duy.
Tiểu Mao cúi đầu ăn thịt, cái đuôi vẫy vẫy rất nhanh.
Tưởng Tư Duy cũng gắp đùi gà lên cắn một miếng.
Sao lại không có đuôi nhỉ.
Lâu Già nhìn Tưởng Tư Duy, lẩm bẩm một câu theo bản năng.
"Gì ạ?" Tưởng Tư Duy không nghe rõ nên ngẩng đầu nhìn lên.
"Không có gì." Lâu Già lắc đầu: "Ăn cơm nhanh đi."
Tưởng Tư Duy không phát hiện ra sự khác thường, cũng không biết bản thân trong mắt Lâu Già đã y hệt Tiểu Mao.
Anh chỉ cảm thấy giờ đây mình như một tay cờ bạc đang đứng bên vòng quay thưởng, dù còn đang phải tính toán thăm dò quy tắc và điều kiện trúng thưởng nhưng không muốn bị động chờ nhà cái công bố từng cái từng cái nữa.
Người ta thường bảo càng thích sẽ càng bị động nhưng tư cách vào sân của Tưởng Tư Duy là cơ hội hiếm có, anh sẵn lòng làm người chủ động.
Dù thua trắng tay nhưng cùng lắm là quay về điểm xuất phát, quay về vị trí ban đầu nơi Tưởng Tư Duy vẫn luôn ở đó nhiều năm trời.
Lâu Già không biết những suy nghĩ trong lòng Tưởng Tư Duy nhưng cô cảm nhận rõ từ sau ngày ấy, Tưởng Tư Duy không còn trốn tránh mình nữa.
Lúc không có lớp, cô chỉ cần quay đầu lại là luôn nhìn thấy anh ở ngay phía sau mình.
Trước kia Lâu Già không nghĩ đến phương diện này, cũng không nhận ra điều gì là lạ cả nhưng tình cảm của Tưởng Tư Duy không hề mang chút che giấu nào, tựa như ngọn lửa nóng hổi luôn vây quanh người cô.
Dù Lâu Già có là khúc gỗ thì vẫn có thể cảm nhận được nhiệt độ từ anh.
Huống chi cô không phải, Lâu Già luôn được bao bọc trong tình yêu của mọi người từ bé đến lớn nên cô có thể cảm nhận được nhiều tình yêu một cách dễ dàng.
Nhưng lần này, cô không tài nào đoán được tình cảm của Tưởng Tư Duy bắt đầu từ khi nào.
Trong khoảng thời gian này, Lâu Già vẫn luôn suy nghĩ về vấn đề đó, thỉnh thoảng kìm lòng chẳng đặng lại nhìn Tưởng Tư Duy, có lúc nhìn đến nỗi ngẩn ngơ, thế là anh bèn đi đến hỏi cô có chuyện gì.
Song cô lại chẳng nói gì cả, chỉ nhìn vào mắt anh. Tưởng Tư Duy thường xuyên bị cô nhìn đến độ mặt đỏ tía tai, vội né tránh nhìn sang chỗ khác.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!