Edit: An Tĩnh
Lâu Già bình tĩnh đứng ở đó nhưng trái tim đột nhiên lại đập loạn xạ không ngừng, cô nhìn Tưởng Tư Duy, nhìn đôi mắt đen láy sáng ngời của anh.
"Tưởng Tư Duy, em say rồi à?" Cô không phân biệt được đây có phải là lời nói khi say không nhưng lại biết rõ đây là lời thật lòng mà anh đã che giấu rất nhiều năm.
Tưởng Tư Duy cụp mắt, tựa như say nhưng cũng không phải say: "Em…"
Một tiếng chuông đột ngột vang lên.
Là cuộc gọi từ Giản Nhung Nhung.
Lâu Già không nhúc nhích, đứng tại chỗ bắt máy.
Giản Nhung Nhung cũng chẳng có việc gì khác, dạo trước cô bạn cứ bận bịu mãi, vất vả lắm hai ngày nay có chút thời gian rảnh mới nhớ đến đứa em trai ngoan bị mình đưa lên núi, bèn gọi điện thoại đến hỏi thăm đôi câu.
"Mọi thứ đều ổn cả, mấy ngày trước bị sốt nhưng bây giờ khỏe hẳn rồi." Lâu Già nhìn Tưởng Tư Duy ngồi cúi gằm đầu trên tảng đá.
Đỉnh đầu anh có hai cái xoáy.
Cô nhớ bà nội từng bảo người có hai xoáy tóc tính cách khá ngang bướng.
Trong điện thoại, Giản Nhung Nhung cười nói: "Nói thật thì nếu không phải cậu cần tìm người gấp thì tớ sẽ không để thằng bé lên đó đâu."
"Tại sao?" Lâu Già thôi nhìn, tùy ý đi sang bên cạnh hai bước.
"Tớ đoán với tính cách của nó thì sẽ không có đứa trẻ nào thích nó đâu…" Giản Nhung Nhung nói: "Ngày nào cũng trưng cái mặt thối ra như kiểu ai nợ tiền nó ấy."
"Cũng ổn mà."
"Cậu thấy ổn là đúng rồi, nó chỉ giống con người khi ở trước mặt cậu thôi." Giản Nhung Nhung cười lớn: "Mấy ngày trước tớ đi ăn với dì Tưởng, bà ấy đang buồn lòng thay Tưởng Tư Duy đấy, bảo là bốn năm đại học nó suốt ngày ru rú trong phòng thí nghiệm, tính cách lại im lìm, không biết sau này có tìm được bạn gái không."
"Có khoa trương đến thế không?" Lâu Già thấy buồn cười, nghiêng đầu liếc nhìn Tưởng Tư Duy.
Anh vẫn giữ nguyên tư thế trước đó, đôi chân dài đạp đất, đường nét góc nghiêng có độ lên xuống, đúng là đẹp trai không góc chết mà.
"Gương mặt của thằng bé mà được in lên tờ rơi tuyển sinh thì cũng hoàn toàn đủ dùng đấy." Cô nói.
"Nhưng cũng chẳng có ai lại đi thích quả hồ lô miệng mồm lạnh như băng thế hết." Giản Nhung Nhung bình luận một câu từ nội tâm.
"…"
Không biết có phải đã chú ý đến ánh mắt của Lâu Già không mà Tưởng Tư Duy bỗng quay đầu nhìn qua bên này.
Trong khoảnh khắc Lâu Già và Tưởng Tư Duy đối mặt, cô chợt nhớ đến đôi mắt đỏ hoe ươn ướt của anh khi bị sốt cao lần trước và nhiệt độ nóng bỏng ở lòng bàn tay anh khi anh vô thức nắm tay cô.
Giọng nói của Giản Nhung Nhung trong điện thoại và tiếng ồn ào vui vẻ trong nhà ăn cách họ một bức tường hòa làm một, trở thành âm thanh nền trong trí nhớ của cô.
Ký ức vội vàng chạy qua trong đầu như một thước phim, cuối cùng dừng lại vào thời khắc này.
Lâu Già đi đến trước mặt Tưởng Tư Duy lần nữa, giống như đi đến lối ra của mê cung.
Cuối cùng cô cũng nhận ra, từ trước đến nay, Tưởng Tư Duy khi ở trước mặt cô dường như hơi khác khi ở trước mặt người khác.
Là ảo giác ư?
Nhưng sự đồng hành thân thiết không khoảng cách thuở niên thiếu, sự xa cách không chút dấu hiệu khi trưởng thành và cả thái độ giống thật nhưng lại là giả lúc gặp lại.
Dường như cũng đang nói cho Lâu Già biết rằng đây không phải là ảo giác của cô.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!