Edit: An Tĩnh
"Vậy à?" Lâu Già nhân lúc ngáp để tránh đi ánh mắt của Tưởng Tư Duy: "Thế mà em cũng không liên lạc với bọn chị một thời gian dài như thế."
"Tình hình lúc ấy hơi phức tạp." Tưởng Tư Duy trầm mặc một hồi mới nói.
Thấy anh cố ý giấu giếm nên Lâu Già cũng không hỏi gì nhiều. Vốn dĩ định chờ anh uống thuốc xong sẽ về nhưng một lúc sau, Phương Tấn ở phòng ký túc xá này cũng về nghỉ trưa, cô không thể ở lại lâu hơn nữa, dặn dò đôi câu rồi đứng dậy đi ra ngoài.
Những hạt mưa to hệt như chiếc rèm hạt châu rơi đập xuống bùn lầy trong sân, mấy ngày liên tiếp sau đó, khi tỉnh dậy từ giấc mộng Tưởng Tư Duy đều nghe thấy âm thanh này.
Đột nhiên vào một buổi sáng không còn nghe thấy âm thanh gì nữa, anh cảm thấy bất ngờ, chợt ở mắt ra mới phát hiện trời quang rồi, cơ thể cũng thoải mái hơn nhiều.
Trong phòng không có ai, Tưởng Tư Duy thức dậy đi ra ngoài, Lâu Già đứng phía bên kia hành lang trông thấy anh bèn đi đến hỏi một câu: "Hôm nay thấy thế nào?"
"Ổn hơn nhiều rồi." Tưởng Tư Duy xoa xoa tóc: "Cảm giác bây giờ đói bụng đến mức có thể ăn hết một con bò."
Lâu Già cười một tiếng: "Vậy em đi sửa soạn nhanh đi, chị đưa em đến nhà ăn, hôm nay mưa tạnh rồi nên việc của chúng ta cũng chất cả đống."
Tưởng Tư Duy gật đầu: "Vâng."
Thôn Ngô Đồng đã ngừng mưa hoàn toàn.
Vài phòng học tầng hai ở trường bị dột mưa nghiêm trọng, sân thể thao chưa sửa chữa xong cũng bị ngập úng nước nhưng may mắn là cơn mưa to ấy không gây ra lũ lụt đột ngột nên mọi thứ vẫn còn đường cứu vãn.
Công tác giải quyết hậu quả sau cơn mưa rất phức tạp, mãi đến trưa, Tưởng Tư Duy chỉ nói được hai câu với Lâu Già lúc ăn cơm, đến buổi chiều thì chẳng thấy người đâu nữa.
Đến tận tối về phòng, Tưởng Tư Duy thấy Lâu Già mãi chưa về ký túc xá, nhắn tin cũng không trả lời nên kìm lòng chẳng đặng hỏi Phương Tấn một câu.
"Cậu không nhắc anh cũng quên mất, chiều nay cô Lâu với hiệu trưởng lên thị trấn đón người rồi, chắc mai mới về." Nghe anh hỏi Phương Tấn mới nhớ ra: "Trước khi đi cô ấy có bảo anh nói với cậu một tiếng, còn nhờ anh dặn cậu uống thuốc nữa, đúng là bận điên lên được."
"Đi đón người? Còn ai đến đây nữa ư?" Tưởng Tư Duy rót một ly nước nóng, định để nguội để uống thuốc.
"Anh cũng không rõ, hình như là người lần trước cô Lâu liên lạc quyên tặng vật liệu cho trường đến đấy." Phương Tấn nói: "Cô ấy đi vội lắm nên anh cũng không hỏi kỹ, đừng nói chuyện này nữa, cậu uống thuốc chưa? Anh phải chụp một tấm ảnh gửi cho cô Lâu."
"Uống liền đây." Tưởng Tư Duy cười một tiếng: "Anh, anh đi rửa mặt trước đi, uống xong em tự chụp gửi chị ấy."
"Được."
Tưởng Tư Duy thích cảm giác được người ta quan tâm từng phút từng giây thế này nên anh cực kỳ kỹ càng trong việc chụp ảnh, viên thuốc cũng chụp, nước nguội rồi cũng chụp, uống thuốc xong còn hộp rỗng cũng chụp.
Lâu Già trả lời tin nhắn cũng rất nhanh: [Ngoan quá đi.]
Rồi gửi thêm một nhãn dán sờ đầu mèo nhỏ.
Tưởng Tư Duy nhớ lúc trước cô rất thích làm hành động này với mình, bây giờ anh chỉ ước có thể xuyên vào làm chú mèo nhỏ trong màn hình.
Anh bấm bấm gõ gõ: [Có thưởng cho em không?]
Lâu Già: [Tưởng Tư Duy, em bao lớn rồi mà uống thuốc còn muốn được thưởng hả.]
Tưởng Tư Duy gửi một nhãn dán cún nhỏ òa khóc.
Khi nhận được tin nhắn, Lâu Già không nhịn được cười, Chương Lâm ngồi bên cạnh nghiêng người hỏi: "Gì thế?"
Cô lắc đầu, cất điện thoại đi: "Không có gì."
Chương Lâm là một trong những người quyên tặng vật liệu cho nhà trường lần này, cũng là người bạn trai đầu tiên của Lâu Già thời đại học. Năm tư lúc tốt nghiệp, vì sự bất đồng trong kế hoạch tương lai nên hai người chọn chia tay.
Đến nay cũng đã ba năm không gặp lại nhau rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!