Chương 10: (Vô Đề)

Edit: An Tĩnh

Tâm tư của Tưởng Tư Duy được thể hiện rất rõ ràng, ngay cả Giản Nhung Nhung là một người luôn khá chậm tiêu trong vấn đề tình cảm cũng nhận ra điều gì đó không đúng sau khi nhìn thấy bài đăng kia trên vòng bạn bè của anh.

Cô hiểu rất rõ Tưởng Tư Duy, biết sẽ không hỏi ra được gì từ anh nên cô đã gọi điện thoại thẳng cho Lâu Già: "Cho hỏi, có phải là tớ có thể đăng bài lên Zhihu không?"

"Gì cơ?" Lâu Già bị cô bạn hỏi mà ù ù cạc cạc. Cô gửi mấy tấm ảnh vừa mới sửa xong cho Hà Diểu rồi lại mở tấm kế tiếp ra.

Khuôn mặt Tưởng Tư Duy xuất hiện trên màn hình không chút dấu hiệu báo trước.

Đây là một tấm ảnh cận mặt mà cô chụp riêng cho Tưởng Tư Duy trên núi ngày hôm đó, sau khi phóng to trên màn hình càng có cảm giác tác động mạnh hơn.

Trong lúc nhất thời cô không chú ý nghe xem Giản Nhung Nhung nói gì.

"Cậu có đang nghe không đấy hả!" Giản Nhung Nhung đang vội vàng muốn hóng hớt nhưng lại không được đáp lại khiến cả người cô bạn cũng nóng nảy cả lên.

"Có có có." Lâu Già bấm chuột, liên tục phóng to từng khu vực ảnh, gần như không có chỗ nào phải chỉnh sửa cả: "Tín hiệu bên tớ không tốt lắm, cậu mới nói gì vậy?"

"…" Giản Nhung Nhung thở dài thườn thượt, từ bỏ việc dò hỏi vòng vo, đi thẳng vào vấn đề: "Cậu với Tưởng Tư Duy là thế nào?"

Lâu Già khựng động tác bấm chuột lại trong giây lát: "Hả?"

"Bài đăng kia trên vòng bạn bè của nó, chắc hẳn tớ đoán không sai đâu." Giản Nhung Nhung hỏi: "Hai người là thế nào, hiện tại mới mấy ngày thôi mà, cậu ra tay với nó luôn rồi à."

Lâu Già cười: "Cái gì mà bảo là tớ ra tay vậy, bây giờ tớ thật sự không ra tay mà."

"Hả?" Giản Nhung Nhung hơi kinh ngạc nhưng rất nhanh sau đó lại cảm thấy đó là chuyện đương nhiên: "Bảo sao chỉ khi ở bên cạnh cậu nó mới giống con người."

"…"

"Vậy bây giờ hai người đang mập mờ, tìm hiểu hay là yêu đương?"

"Không cái nào cả." Lâu Già nghĩ ngợi một chút rồi lại phòng hờ trước với cô bạn: "Tạm thời không cái nào hết."

Giản Nhung Nhung khịt mũi hai cái, không nhịn được buôn chuyện: "Tính cách của Tưởng Tư Duy đến cả dì Tưởng cũng có lúc không chịu nổi, rốt cuộc cậu ưng gì ở nó vậy?"

Tầm mắt Lâu Già dừng trên màn hình, cô nhìn đôi mắt đen nhánh của Tưởng Tư Duy, nửa nói đùa: "Khuôn mặt."

Giản Nhung Nhung la to: "Sao tớ không biết cậu là người nông cạn như vậy nhỉ!"

"Bây giờ cậu biết rồi đấy." Một tràng những tiếng ồn ào bỗng nhiên phát ra từ ngoài văn phòng, Lâu Già cầm điện thoại đứng dậy đi đến bên cửa sổ.

Tưởng Tư Duy đang ở bên ngoài đó.

Anh dẫn mười mấy đứa trẻ đến đứng bên cạnh ao nước, ríu ra ríu rít, âm thanh không hề nhỏ.

Giản Nhung Nhug cũng nghe thấy: "Sao đấy?"

"Không có gì, thầy giáo đang dẫn học sinh đi học ấy mà." Lâu Già và Giản Nhung Nhung cũng không nói chuyện lâu, vừa cúp máy thì tiếng chuông tan học vang lên.

Cô nhìn ra bên ngoài, càng có nhiều người vây quanh cạnh ao nước hơn, toàn là những bạn nhỏ lớp dưới.

Lâu Già hơi tò mò, bèn đóng máy tính lại đi ra ngoài. Đám học sinh thấy cô thì kêu lên chào cô Lâu nhưng từ đầu đến cuối chúng vẫn vây quanh người Tưởng Tư Duy.

Cô đến gần hỏi: "Làm gì vậy?"

Trên tay Tưởng Tư Duy đang cầm một ống nhựa cao su mềm cũ, dáng vẻ thần bí: "Làm cho bọn trẻ một trò ảo thuật."

Dứt lời, anh kéo ống nước đi đến một bên bồn hoa, nghiêng đầu nói: "Cô Lâu, nhờ chị mở nước giúp em."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!