Nếu những gì anh vừa nói được đưa lên bàn chắc chắn vô cùng kinh thế hãi tục.
Tự cúi đầu xuống để theo đuổi người khác không phải là tác phong sát phạt quyết đoán của Thẩm Dực.
Khương Dư Dạng cụp mắt xuống, cơ thể như bị đóng đinh vào dây an toàn.
Thẩm Dực nghiêng người cởi dây an toàn, đẩy cửa xe ra, giọng nói trầm thấp có hơi lạnh lùng: "Em muốn tôi trói em xuống hả?"
Khương Dư Dạng: "..."
Cô kiềm chế thở mấy hơi, giãy giụa mấy cái, nhưng đến cuối cùng vẫn cúi đầu đi xuống xe với anh.
Đúng lúc mới lên đèn, trong trung tâm thương mại có rất nhiều người.
Tất cả trang sức vàng bạc châu bào đều ở dưới tầng một, rực rỡ muôn màu, điều này chứng thực cho từ "châu quang bảo khí".
Đi làm ở chỗ này lâu rồi nên cô đã quen thuộc với mảnh đất này, chỗ này mọi chỗ đều là tấc đất tấc vàng, đồ vô cùng đắt đỏ.
Nhưng một số lượng đáng kể người, ngay cả khi có người biết đến trung tâm mua sắm này, nhưng hiếm khi đến trung tâm này để mua sắm và chi tiêu.
Nó giống như một đường phân cách tầng lớp rõ ràng, mọi người quy củ dừng lại ở tầng lớp tương ứng của mình.
Trong lòng Khương Dư Dạng đang tính một bàn tính nhỏ, cô vừa phải thuê nhà, lại còn đang thiếu tiền, nếu lại tới chỗ này mua sắm quần áo, chắc cô sẽ tiếc chết mất.
Thẩm Dực dẫn cô lên tầng trên cùng, hai người đi thang máy thẳng lên đến tầng cao nhất. Thang máy không ngừng lên cao, đám đông bên dưới dày đặc như kiến.
Vô số ánh đèn tạo thành một khung cảnh lãng mạn, ở giữa trung tâm mua sắm như một viên kim cương khổng lồ.
Lúc hai người còn đang yêu đương, Khương Dư Dạng rất ít khi đi mua sắm với Thẩm Dực. Anh chỉ xem một ít sản phẩm mới của mấy thương hiệu lớn nếu thấy vừa người thì mua luôn cho cô, thế nên tủ quần áo trong nhà lúc nào cũng đầy ắp.
Anh băn khoăn đi một vòng, sau đó ánh mắt tập trung vào một thương hiệu xa xỉ, ung dung đi vào.
Nhân viên bán hàng vừa thấy anh mắt đã sáng lên, nhiệt tình nói: "Thưa ngài, xin hỏi ngài cần gì ạ?"
"Quần áo nữ." Thẩm Dực kéo cánh tay non mịn giống như đậu hũ của cô, ngẩng đầu ra hiệu: "Phù hợp với cô ấy là được."
Nhân viên bán hàng nhiệt tình đến bên giá áo và giới thiệu: "Bên này của chúng tôi có đầy đủ các phong cách mới trong mùa đông, chị nhìn xem thích cái nào."
Dù sao thì Khương Dư Dạng làm trong mảng tạp chí thời trang, đối với thiết kế và vật liệu vải của những bộ quần áo này, cô đều nắm rõ trong lòng bàn tay, cô không muốn chọn quá đắt nên lấy một cái nhìn giống như giá trung bình.
Không ngờ, Thẩm Dực chọn ra một cái khác bên cạnh, quay đầu nhìn nhân viên bán hàng nói: "Chọn cái này, cô đi tìm kích thước phù hợp rồi cho cô ấy thử đi."
Nhân viên bán hàng ngọt ngào khen ngợi nói: "Cái này rất đẹp, đây là mặt hàng bán chạy ở chỗ chúng tôi."
Bây giờ đây là hố tự mình đào, đâm lao thì phải theo lao nên Khương Dư Dạng chỉ còn cách đi vào phòng thử đồ thay quần áo.
Công bằng mà nói, đây là một trong nhiều bộ quần áo cô thích ngay từ cái nhìn đầu tiên, nhưng vì lo lắng đến giá cả nên cô mới đau lòng bỏ qua nó.
Tay áo được thiết kế bằng vải tuyn, một mảnh ren cut
-out nhỏ ở phía sau, váy dài đến mắt cá chân, vòng eo thì cao, làm nổi bật tỷ lệ cơ thể của người mặc rất tốt.
Cô nhấc làn váy đi ra ngoài và đứng trước gương.
Người phụ nữ trong gương tự mang nét quyến rũ riêng trong từng cử chỉ hành động, giống như bông hồng trắng tung bay trong gió, nhưng khí chất vẫn giữ được sự ngọt ngào và mềm mại của người miền sông nước.
Sự thuần khiết và dục vọng kết hợp hoàn hảo trên người cô.
Nhân viên bán hàng nhìn chằm chằm vào cô, khen ngợi chân thành: "Cô mặc bộ váy này vô cùng phù hợp."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!