Chương 47: (Vô Đề)

Tóc đen hỗn loạn, bờ môi đỏ mọng mấp máy, đôi mắt hạnh tràn đầy ánh nước.

Khương Dư Dạng cứ ngẩn người nhìn anh như thế, dường như vẫn còn đang suy nghĩ ý nghĩa của lời anh nói.

Trông có vẻ giống như lúc cô mới cướp thuốc hút một hơi vậy, quyến rũ từ trong xương.

Trong miệng của anh ngoại trừ mùi thuốc lá thoang thoảng thì còn có vị ngọt ngào cướp được từ trong miệng cô. Thẩm Dực không nói gì, cảm thấy ngọn lửa trong lòng lại bị cô làm bùng lên.

Nhưng cô lại là bệnh nhân, đáy mắt có màu xanh lá, mặt trắng bệch giống như một con mèo bệnh.

Thẩm Dực nghĩ phải làm con người thôi. Anh bình tĩnh lại, tiếp tục đo nhiệt độ cơ thể cho cô.

Cơn sốt lui dần, nhiệt độ cơ thể đã hạ xuống còn ba mươi bảy độ năm.

"Ngủ đi." Anh đắp chăn xong, cục đá trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống.

Dường như lời nói của anh có ma lực gì đó. Chỉ chốc lát sau, Khương Dư Dạng đã mỉm cười mà ngủ.

Bốn năm giờ sáng, Thẩm Dực gối lên cánh tay, mặc nguyên bộ đồ ngủ màu đen thiếp đi.

Anh ngủ tạm trên ghế salon một đêm, mới hừng sáng đã bị tiếng chuông điện thoại của Khương Dư Dạng đánh thức.

Nếu là cuộc gọi của Kiều Tụng, vậy thì anh nghe chẳng cần khách sáo gì.

"Alo."

Giọng nói trầm thấp của người đàn ông vang lên rõ ràng bên đầu kia của điện thoại. Cô ấy không lên tiếng, tiếng hít thở cũng chậm chạp nhẹ nhàng vô cùng.

"Không nói thì tôi cúp máy đấy." Người như anh không hề có kiên nhẫn gì với chuyện vụn vặt trong cuộc sống, có một chút sự dịu dàng đã dành hết cho Khương Dư Dạng rồi.

Hơn nữa, anh không được nghỉ ngơi đàng hoàng cả đêm, tâm trạng hiện tại bị gắt ngủ ảnh hưởng nên không tốt lắm.

Bên kia, Kiều Tụng kinh ngạc đến quên nói chuyện. Cô ấy vốn định hỏi Khương Dư Dạng tối qua về Hậu Hải chơi thế nào, bây giờ không cần hỏi nữa.

Trong lòng cô ấy cũng hiểu đại khái, nếu Thẩm Dực đích thân nghe điện thoại thì chắc chắn hai người kia lăn lộn với nhau cả đêm rồi.

Tiến triển thế này cũng nhanh quá rồi đó.

Đề tài đen tối bị đè trong lòng sắp bật thốt ra, Kiều Tụng ho khan vài tiếng dời đi sự chú ý, dè dặt hỏi giống như xác nhận vậy: "Bây giờ Dạng Dạng đang ở cùng với anh à?"

Thẩm Dực lim dim buồn ngủ, nhìn mặt đất ướt nhẹp ngoài cửa sổ, trả lời: "Cô ấy còn đang ngủ."

Trong nội tâm của Kiều Tụng đã bị mười vạn câu thô tục quét qua. Ngay đêm giao thừa mà người này đã lừa người ta lên giường, đúng là không biết xỉa xói câu nào cho hay.

"Cô muốn nói cái gì, tôi sẽ nói lại giúp cô." Ngón tay thon dài của người đàn ông xoa lên mắt, có hơi căng đau, đây là dấu hiệu của nghỉ ngơi không tốt.

"Không có gì không có gì, hai người cứ ở bên nhau đi." Kiều Tụng xem như thức thời cúp điện thoại, sau khi vứt điện thoại lên ghế salon thì bắt đầu bật mode thét tiếng gà.

Thẩm Dực rửa mặt xong, nước đọng trên mặt chưa được lau khô chảy dọc theo quai hàm.

Hai tay kéo vạt áo, anh nhanh nhẹn kéo áo ngắn tay màu đen xuống, cơ thể trẻ trung, đường cong lưu loát, cơ bắp đều đặn, hình dạng cơ bụng cũng đẹp vô cùng.

Đúng lúc Khương Dư Dạng mơ màng mở mắt, bước nửa bước vào phòng khách, trước mắt toàn là hình ảnh người đàn ông đang cởi áo.

Trái tim cô căng thẳng, vội vàng dùng tay che mắt, giả bộ như không nhìn thấy gì cả.

Thẩm Dực nghe tiếng bước chân thì biết cô đã tỉnh, lại cảm thấy buồn cười, liếc qua một cái: "Khương Dư Dạng, xấu hổ gì chứ?"

Anh chầm chậm thay áo sơ mi, cài chắc từng nút từng nút một rồi mới xoay người lại, nói tiếp: "Cũng đâu phải là chưa từng thấy đâu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!