Chương 4: (Vô Đề)

Nhớ tới dáng vẻ và giọng điệu của Thẩm Dực lúc gọi điện thoại ban nãy, đầu bên kia điện thoại hẳn là người có quan hệ thân thiết với anh.

Tròng mắt Khương Dư Dạng có nén cảm xúc lại, bình tĩnh nói: "Chiều nay em còn phải trực buổi quay chụp trang bìa nữa."

"Phải chụp đến tối à?" Ánh mắt anh nhìn thoáng qua gương mặt tắm dưới ánh mặt trời của cô gái, lại thấy cô rũ mắt xuống, loáng thoáng có thể thấy được lông tơ trên đó.

Người đàn ông vươn tay khẽ vuốt ve cằm cô, tựa như sóng ngầm bắt đầu nổi dậy, Khương Dư Dạng ngước mắt lên nhìn, nhanh chóng lướt qua cặp mắt đào hoa kia, lúng túng đáp: "Không."

Thấy tâm trạng Thẩm Dực bỗng thoải mái hơn rồi tiếp tục hỏi: "Vậy còn phân vân gì nữa? Dẫn em tới cũng sẽ không ăn thịt em."

Có rất nhiều lời muốn nói nhưng lời đến bên miệng rồi, cô chỉ trả lời như đang kiếm cớ: "Em cũng không quen biết bạn anh."

Vốn dĩ cũng chẳng phải cùng một giới, cô như thể cưỡng ép gia nhập vào vậy.

"Tới đó thì chẳng phải đã quen biết rồi sao?" Anh chỉ cảm thấy cô đang ngại ngùng, xấu hổ khi gặp người lạ nên đã nhanh chóng quyết định: "Được rồi, đến lúc đó tôi đến đại lộ Trường An đón em."

Khương Dư Dạng mở miệng nhưng rồi từ bỏ phản bác, từ lúc còn là thiếu nữ cô đã khó mà chống cự lại trò chơi con chữ của anh.

Cần gì phải tự chuốc lấy nhục nhã chứ?

Khẽ mấp máy môi, cô đi tới phòng treo quần áo thay đồ, Thẩm Dực lại nhàn nhã đi theo sau lưng cô.

"Em phải thay đồ." Khương Dư Dạng chọn một chiếc váy màu đen treo trên kệ ướm lên trước người như thể hạ "lệnh đuổi khách".

Thẩm Dực cảm thấy cô thật ngây thơ, một tay anh chống lên tủ quần áo, ánh mắt nhìn thẳng xuống, cực kỳ thỏa mãn mỉm cười với "kiệt tác" trên đôi chân dài của cô.

Tựa như ngó sen, cảm giác mềm mại trong lòng bàn tay vẫn quyến rũ như thế.

"Cả người em từ tteen xuống dưới có chỗ nào tôi chưa từng thấy à?"

"…"

Thật xấu tính, thế nhưng lại khiến người ta không ghét nổi.

Đến khi cô thay quần áo xong, Thẩm Dực đã pha xong cà phê nóng hổi ở phòng khách. Anh tháo chiếc đồng hồ Hublot trên tay xuống, gốm sứ màu đen tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt.

Anh liếc qua, hỏi không đầu không đuôi: "Muốn mặc như vậy đi làm à?"

"Sao thế?" Khương Dư Dạng không hiểu chuyện gì. Cô cố ý chọn váy dài màu đen bởi vì bên trong trường quay yêu cầu nhân viên công tác mặc quần áo màu đen để tiện cho việc quay chụp.

Đầu ngón tay anh cố ý chạm vào vết tích trên cổ cô, vẫn lưu luyến dừng ở chỗ đó: "Cái này… không sao chứ?"

Đầm liền thân hai dây làm bật lên đường cong từ cổ đến xương quai xanh, đồng thời vết "dâu tây" cũng khiến người ta tưởng tượng mơ màng.

Khương Dư Dạng thở hổn hển vỗ vào tay anh giống như bé thỏ con đang hoảng sợ.

Thẩm Dực biết cô mặt mỏng nên cũng không đùa tiếp nữa, thả cô đi tới trước bồn rửa mặt thoa kem che khuyết điểm.

Buổi trưa, ngoài trời nắng gay gắt, mùa hè ở thủ đô cực kỳ oi bức.

Cô chỉ ăn vài miếng cơm qua loa rồi đi tới các bộ phận duyệt lại quá trình, may là cô đã chốt trước lịch trình của thợ trang điểm và nhiếp ảnh gia, chuẩn bị hết cho bất kỳ tình huống nào.

Nói là ba giờ chiều, Lục Triều Dã lại có mặt không trễ một phút cũng không sớm một giây nào, cậu ấy tháo kính râm xuống, gật đầu nói: "Cô Khương, buổi chiều tốt lành."

Thiếu niên mặc quần đen áo đen, không chút làm kiêu nào. Cậu ấy cắt đầu đinh để quay phim cũng rất cá tính, may là ngoại hình cậu ấy khá đẹp, cho dù có giày vò như thế nào thì nhan sắc vẫn đứng đầu, phối với giọng nói lành lạnh kia của thiếu niên, chẳng trách fan lại điên cuồng vì cậu ấy đến thế.

Khương Dư Dạng nở nụ cười theo khuôn phép: "Hợp tác vui vẻ."

Tuy nhiên trớ trêu thay, trong quá trình sau đó, tiến độ quay chụp của bọn họ liên tục bị cản trở.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!