Anh chống tay lên tường để đẩy người ra, rồi nhấc cằm lên khỏi vai cô. Sau đó quay người lại dựa vào tường, nhìn lên ánh đèn sợi đốt rực rỡ ở hành lang. Tuy bản tính háo thắng bất chấp của thời thiếu niên vẫn chưa bỏ được, nhưng lời nói của anh thực sự rất chân thành.
Khương Dư Dạng vẫn lạnh lùng như vậy, con ngươi của cô dưới đèn ánh lên màu nâu nhạt: "Thẩm Dực, bây giờ tôi không cần nữa."
Không phải vì Lục Triều Dã nên cô không chấp nhận anh, mà là cô không thể gánh nổi "lòng tốt" này nữa rồi, nếu Thẩm Dực muốn đáp trả lại tất cả lòng tốt mà cô đã dành cho anh trước kia thì càng không cần thiết.
Khương Dư Dạng biết tính mình như thế nào, nếu cô thật lòng thích một ai đó, cô sẽ toàn tâm toàn ý hết mực, thậm chí có thể hy sinh bản thân mình trong mối quan hệ.
Bây giờ hai người đã chia tay, cô không có lý do gì để chấp nhận cái gọi là sự đền bù cho mối quan hệ trước đây của đối phương.
Thẩm Dực mở màn hình điện thoại di động để nhìn đồng hồ, sau đó khàn giọng nói: "Ngày mai tôi sẽ về Trung Quốc."
Mối quan hệ hợp tác của anh với Inskin về cơ bản đã được giải quyết, và không còn lý do gì để ở lại Paris nữa.
Chuyện Legend rút lui khỏi việc thu mua Châu Tinh có thể ví như một con sóng nhỏ tạo thành ngàn phong ba bão táp, sau này anh phải quay về thường xuyên để ổn định tình hình.
Khương Dư Dạng lấy chìa khóa trong túi ra để khóa cửa, tạm biệt anh với tư cách một người bạn cũ: "Ừm, chúc anh đi đường bình an."
Thẩm Dực chỉ cách cô một bước, anh có thể ngửi thấy thoang thoảng mùi nước hoa thường ngày có chút giống hương sữa trên người cô.
Lúc hai người say khướt, anh vùi mình vào bả vai cô rất nhiều lần, lần nào cũng cười khúc khích để trêu cô: "Em không phải con nít, sao vẫn còn mùi sữa trên người thế?"
Đôi vợ chồng hàng xóm vừa mở cửa, ngạc nhiên nhìn hai người trước mắt, họ giống như hai anh em năm, sáu tuổi tranh nhau chiếc máy bay đồ chơi trên tay rồi cãi nhau ầm ĩ vậy.
Bà Khải Sắt nhìn hai đứa trẻ vừa cãi nhau ầm ĩ kia, hóng hớt hỏi cô: "Dạng, bạn trai của cháu à?"
Lần trước Thẩm Dực nhờ tài xế giao bánh nên vợ chồng hàng xóm chưa nhìn thấy mặt anh bao giờ cũng là chuyện bình thường.
"Không phải." Khương Dư Dạng từ chối, sau đó mới phát hiện trong tay bọn họ còn xách hai vali lớn.
"Chúng tôi đi nghỉ mát, chắc khoảng một tuần mới quay về." Người phụ nữ giải thích.
"Chúc hai người có kì nghỉ lễ vui vẻ." Hai giọng tiếng Pháp trầm thấp cất lên cùng lúc.
Chào hỏi xong, hai người kia đi khuất, hành lang lại rơi vào im lặng.
Thẩm Dực khuyu chân xuống, đầu cúi ngang tầm mắt với cô, xúc động nói: "Sinh con đủ nếp đủ tẻ thật tốt, mà tốt hơn nữa nếu như con trai đầu lòng và con gái thứ hai, anh trai nhất định phải bảo vệ em gái mình, không để cho em gái phải chịu bất cứ tổn thương nào."
Không biết những lời này của anh là dành cho Khương Dư Dạng hay dành cho chính mình nữa. Trong mắt anh ánh lên tia sáng dịu dàng, nhưng dáng người lại mảnh khảnh đối lập với thứ ánh sáng ấy.
Khương Dư Dạng từng nhắc tới chuyện này với anh, mang theo sự mong chờ khao khát của một cô gái mới lớn mà hỏi anh thích con trai hay con gái. Nhưng Thẩm Dực chỉ có thể im lặng không nói gì, nét mặt anh vô cảm, hình như anh không thích trẻ con cho lắm. Kể từ đó về sau, cô không bao giờ nhắc đến vấn đề này nữa.
Cô mím chặt môi, giọng nói dịu dàng như cơn mưa xuân ở phía nam sông Dương Tử, mang đến cho người ta cảm giác lạnh thấu xương: "Anh cứ việc sinh con với bất kỳ ai mà anh muốn và có bao nhiêu con tùy thích."
Rốt cuộc thì chuyện đó đâu có liên quan gì đến cô chứ?
Thẩm Dực gạt đi suy nghĩ đó của cô, trong giọng nói anh là sự chấp niệm sâu sắc: "Tôi chỉ sinh con với em."
Khương Dư Dạng như nghe được câu đùa cợt nào đó. Cô kéo tay nắm cửa bước vào trong nhà, dường như sắp từ chối anh giống lần trước vậy.
Khi bước thêm một bước nữa, cảm giác như gần trong gang tấc mà xa tận chân trời này buộc hai người phải chia cắt.
Đôi môi đỏ mọng của cô hé mở, phát âm từng chữ cực kỳ rõ ràng: "Tôi không vui."
Thẩm Dực dừng lại một chút, yết hầu anh khẽ động: "Dạng Dạng, tôi chờ em trở về."
Cánh cửa đóng lại.
Khương Dư Dạng bật đèn phòng khách lên, thay đôi giày trắng ra rồi đi dép lê vào, mắt cá chân bị bong gân của cô đã đỡ hơn nhiều. Cô búi tóc, vài lọn tóc đen xõa xuống đôi gò má. Vốn đang cảm thấy rất buồn ngủ, nhưng để tránh bị đau đầu khi thức dậy vào buổi sáng nên cô vẫn ép mình đi nấu canh giải rượu uống.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!