"Sao bỗng nhiên lại hỏi chuyện này?" Anh thoáng sửng sốt rồi lại khẽ cười đầy ẩn ý, sắp không theo kịp suy nghĩ của cô gái nhỏ nữa.
Ánh mắt trong suốt long lanh của Khương Dư Dạng cứ như vậy mà nhìn thẳng vào anh, không chút né tránh.
Thẩm Dực ngừng cười rồi lấy một cặp kính trên cái bàn nhỏ cạnh sửa sổ sát đất, sau đó dùng vải mềm tỉ mỉ lau sạch.
Anh cầm một bên mắt kính, khẽ nhướn mày: "Lý do em ở bên tôi chính là lý do mà tôi ở bên em."
Nói giống như vè đọc nhịu vậy.
Hai người đến với nhau quả thực là chuyện ngoài ý muốn, Thẩm Dực miêu tả nhẹ nhàng bâng quơ như vậy, nửa thật nửa giả lại có cảm giác không nói rõ ra được.
Có thể do cô đã hy vọng quá nhiều, khi tình yêu không đến từ hai phía, ai yêu đối phương nhiều hơn sẽ càng dễ nóng nảy mà lún xuống đầm lầy.
Tài xế gọi điện tới, nói đã tới dưới lầu.
Thẩm Dực đáp một tiếng rồi nhanh chóng đeo gọng kính vàng lên, cả người lạnh lùng mà trong trẻo.
Bằng giọng bình thản, anh hỏi cô: "Hôm nay có ra ngoài không? Có cần tôi đưa em đi không?"
Khương Dư Dạng từ chối lời đề nghị của Thẩm Dực. Chiếc Maybach của anh quá nổi bật, trong giới thời trang có không ít người nhiều chuyện, cô làm việc khiêm tốn cực kỳ không thích trở thành đề tài bàn tán của người khác.
Hơn nữa thời gian làm việc của hai người cũng không trùng nhau, cuối cùng cô vẫn lựa chọn chen chúc trên tàu điện ngầm.
Giống với rất nhiều "người Bắc phiêu"* khác, Khương Dư Dạng đã mở đầu ngày mới vào giờ cao điểm ngộp thở của thành phố.
*Là người không có hộ khẩu Bắc Kinh nhưng vẫn sinh sống, làm việc ở đây.
Nhiều qua đi, thỉnh thoảng cô sẽ hoài niệm không khí trong lành của trấn cổ, những gương mặt quen thuộc, tiếng bình đàn* êm ả.
*Một hình thức văn nghệ dân gian vừa kể chuyện, vừa hát, vừa đàn được lưu hành ở vùng Giang Tô, Chiết Giang, Trung Quốc.
Mùa hè hoa sen nở khắp hồ, cô đứng yên trước làn nước trong vắt nghe tiếng ếch kêu.
Lần đầu tới Thủ đô, cô bị dòng người ùa ra chen chúc, liếc nhìn lại thấy không một ánh mắt nào chất chứa ánh sáng, bầu trời đêm cũng đen kịt, không thấy được một vì sao nào.
Từ sau khi bản thân trở thành một phần tử luân chuyển bên trong thành phố này, hình như cô cũng không tự chủ được mà thích ứng với tiết tấu như vậy.
ICON chi nhánh Trung Quốc tọa lạc trong quảng trường phương Đông trên đại lộ Trường An là thành phố trong thành phố danh xứng với thực.
Đi tới cửa, nhân viên thực tập mới tới chỉ có thể làm lễ tân bèn hiểu chuyện tỏ ý chào hỏi cô. Khương Dư Dạng khẽ mỉm cười đáp lại, sau đó đi qua một hành lang bày rất nhiều kiểu ma
- nơ – canh khác nhau rồi tới một phòng làm việc ở bên trong.
Có người đi qua nhắc nhở cô rằng sáng nay sếp muốn mở họp, tốt nhất nên uống mộy ly cà phê nâng cao tinh thần.
Trong hội đều biết tác phong của Klaire, người phụ nữ đó trước giờ luôn nghiêm túc, nói chuyện cực kỳ chua ngoa. Những ngày đầu Khương Dư Dạng làm trợ lý cho Klaire, hầu như không ai trong ban biên tập xem trọng cô gái nhỏ vừa mới tốt nghiệp có thể chống đỡ áp lực đảm nhiệm chức vị này.
Vả mặt đến cũng rất nhanh.
Đã hơn một năm nay, Klaire hoàn toàn xem cô là tâm phúc, cố ý bồi dưỡng cô ở mọi mặt như đối với người nối nghiệp.
Sau khi tới phòng làm việc, người phụ nữ đang xoa bóp giữa mày, nghe thấy tiếng giày cao gót thì cũng không mở mắt ra, chỉ bảo cô ngồi xuống nói.
Không thể không thừa nhận đây là người phụ nữ cực kỳ khó chiều.
Cô ấy lạnh lùng lật qua lật lại bản phác thảo, sau đó ném một xấp dày lên bàn: "Xem đi, sau đó nói suy nghĩ của em cho chị nghe."
Khương Dư Dạng nghiêm túc lật vài tờ rồi nói ra suy đoán của bản thân: "Tông màu của bản phác thảo không đủ nổi bật, dùng màu đỏ làm màu chủ đạo thay cho màu nâu sẽ tốt hơn nhiều, bố cực tiêu đề vẫn cần sửa lại…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!