Thẩm Dực không trả lời ngay mà dùng nắp bút gõ lên bàn tạo ra âm thanh va chạm trong trẻo.
Trợ lý cảm thấy lần này mình đã đoán đúng suy nghĩ của ông chủ rồi, thế là lập tức lấy ra một đống tư liệu bao gồm cả bản ppt in sắn trước mặt anh.
"Tổng giám đốc Thẩm, mời sếp xem qua."
Một tháng trước, Thẩm Dực đã từng đọc email đối phương gửi tới, Inskin là một công ty y tế di động có trụ sở chính ở Paris. Công ty vừa hoàn thành vòng góp vốn trị giá 28 triệu đô la, bày tỏ rất mong muốn được hợp tác với anh trong việc phát triển ứng dụng lâm sàng công nghệ chữa bệnh bằng AI.
Lúc đó, anh suy xét về việc chiến lược chữa bệnh bằng Đông Y chỉ có thể đặt ở trong nước nên đã gác lại yêu cầu hợp tác này.
Hôm nay thì Thẩm Dực lại cảm thấy bản thân có thể bay tới Paris khảo sát địa phương đó trước rồi đưa ra quyết định cũng không muộn.
Cuộc họp này diễn ra rất vội vàng, những người điều hành công ty được triệu tập lên phòng họp trên tầng cao nhất, họ ngồi vào hai bên bàn hội nghị rồi nhìn nhau.
Thân là người ra quyết định cuối cùng của Quân Liên, Thẩm Dực không phải là kẻ độc tài mà trái lại anh rất tôn trọng ý kiến của mọi người.
Chỉ là trong cuộc họp thì anh luôn nói chuyện không thương tiếc, chọc thẳng vào chỗ đau nên những trưởng phòng này chỉ có thể kính trọng và sợ hãi anh.
Sau khi trợ lý phát xong tài liệu thì Thẩm Dực mới thôi thả lỏng, hơi ngước mắt lên: "Mọi người xem trước một chút, năm phút sau bày tỏ suy nghĩ của mình."
Bởi vì đây là một chế độ "động não" tự do nên những mối bận tâm đó lần lượt được đặt lên bàn cân.
Nếu muốn đồng ý thì sự hợp tác giữa Đông Y và Inskin là một thử nghiệm hoàn toàn mới, có nhiều yếu tố không ổn định và cũng sẽ có rất nhiều rủi ro.
Không ai có thể hoàn toàn đồng ý hay không đồng ý, khi thảo luận xong thì Thẩm Dực nhìn đồng hồ, không định ép họ làm thêm giờ. Anh giải quyết dứt khoát kế hoạch đi Paris và quyết định đi công tác trực tiếp vào nửa tháng sau.
Trước khi khởi hành, Thẩm Dực tình cờ biết được giáo viên chủ nhiệm cấp ba nhập viện do xuất huyết não, vừa được cấp cứu nên chưa rõ tình trạng ra sao.
Tào Phong là giáo viên chủ nhiệm rất được học sinh yêu mến, lớp học của ông ấy rất hài hước, cho dù có học sinh vô tình ngủ quên cũng sẽ nghe được vài câu chuyện cười, cười đến mức tỉnh táo.
Thẩm Dực là "Niềm tự hào" của Tào Phong, ông ấy liên tục kể về thành tích và sự nghiệp hiện tại của Thẩm Dực làm câu chuyện mà mỗi lớp học sinh tiếp theo của ông ấy đều thuộc lòng.
Chiếc Maybach đỗ ở bãi đậu xe phía sau bệnh viện, anh đóng cửa xe lại, trên tay cầm một bó hoa baby gypsophila.
Thật trùng hợp, Kiều Tụng vừa tháo kính râm ra đã chạm phải ánh mắt của anh.
Đầu thu, cô ấy khoác trên người chiếc áo gió mỏng kaki, mái tóc cuộn sóng lớn xõa trên vai. Cô ấy nhìn chăm chú vào anh.
Kiều Tụng móc kính râm vào phía trước áo sơ mi, cười giả tạo: "Anh Thẩm, chúc mừng nhé."
"Cô chúc mừng tôi vì cái gì?" Thẩm Dực không nghĩ cô ấy có thể nói được điều gì tốt đẹp.
Kiều Tụng nói chuyện rất thẳng thắn, không bao giờ vòng vo, cô ấy mở miệng nói với tâm lý tức chết người không cần đền mạng: "Tất nhiên là chúc mừng anh chia tay vui vẻ rồi."
Thẩm Dực: "..."
Anh không muốn gây chuyện trước cửa bệnh viện nên cố nén cảm xúc, nhưng sắc mặt đã trở nên khá khó coi.
Hai người lần lượt vào bệnh viện, rõ ràng là muốn đến cùng một nơi nhưng lại giống như mỗi người một nẻo đường.
Thầy Tào đã ngoài 50 tuổi, lần này nhập viện không biết khi nào mới có thể trở lại bục giảng cao ba thước nữa.
Nhìn thấy có người tới, Tào Phong cố gắng đứng dậy từ trên giường bệnh.
Kiều Tụng đặt bó hoa trong tay xuống, nhanh tay đỡ ông ấy, nhẹ giọng nói: "Lão Tào, hiện tại thầy nên nghỉ ngơi một chút, đừng thấy bọn em tới là ngồi
dậy liền."
Tào Phong gật đầu, yếu ớt nói: "Các em có thể tới gặp thầy thì thầy rất vui."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!