Tống Úc nhìn cậu bằng đôi mắt đen láy.
Đen láy như mực.
Giang Dã cố gắng nín cười, tha thứ cho y chuyện gửi tư liệu học tập cho mình quấy rầy mình.
Mãi cho đến tan học, Giang Dã nhớ đến xưng hô này vẫn muốn cười.
"Điềm Điềm? Không bằng gọi Đắng Đắng đi."
Mã Văn đứng bên cạnh, nhìn Giang Dã với vẻ mặt chẳng hiểu mô tê gì: "Anh Giang, đắng đắng gì thế?"
Không biết xuất phát từ tâm lý gì, Giang Dã không nói với hắn, trước đây mặc kệ xảy ra chuyện gì, Mã Văn gần như đều là người đầu tiên biết đến.
Nhưng rất kỳ lạ, chuyện về Tống Úc, cậu thế mà không muốn nói cho hắn.
"Không có gì?" Giang Dã đeo nghiêng cặp, nhìn Mã Văn và Trần Khai: "Hôm nay đi đâu, tiệm net?"
Cậu thật sự không muốn về nhà, không muốn nhìn dáng vẻ một nhà ba người hòa thuận trong nhà.
Không muốn mình trông lạc lõng trong ngôi nhà của chính mình.
Không muốn Giang Bách Xuyên lại lấy mình ra để so sánh với Trang Từ Tuyên.
Mã Văn trông có chút vui vẻ: "Hôm nay cậu rốt cuộc cũng rảnh rồi, anh Giang, hôm qua tôi ở tiệm net một mình chẳng vui gì cả."
Hắn nói rất chân tình thật cảm, nếu không phải Giang Dã đêm qua đăng nhập game một lần thì đã tin rồi.
"Chậc, tôi thấy tối qua cậu chơi tới nửa đêm, hết ván game này đến ván khác, hóa ra đây gọi là chẳng vui gì?"
"f*ck?" Mã Văn nói: "Anh Giang hôm qua không phải cậu có việc sao? Thế mà có thể xem tôi chơi? Hóa ra cậu chú ý tôi vậy sao anh Giang cảm động quá."
"Chú ý con khỉ, tại tôi rảnh." Giang Dã nói rồi, lại cụp mắt.
Ngày hôm qua cậu không xuống lầu, đến giờ cơm thậm chí cũng không gọi cậu.
Sau một lúc lâu cậu thu cảm xúc, ngước mắt, nhìn Mã Văn nói,
"Đừng lảm nhảm nữa, rốt cuộc có đi không?"
Mã Văn: "Đi, đi, đi."
Hắn kích động ôm cổ Trần Khai: "Anh em đi thôi."
Trần Khai bên cạnh đột nhiên lên tiếng: "Tôi thì không đi đâu."
Mã Văn: "f*ck, như vậy thì không đủ thú vị, lần nào cũng thiếu cậu."
Trần Khai rũ mắt: "Ừm, sức khỏe mẹ tôi không tốt lắm, tôi, tôi phải về chăm sóc bà ấy."
"Bị bệnh? Nghiêm trọng không? Vậy cậu mau đi đi," Mã Văn nói: "Chờ sức khỏe dì tốt lại nói."
"Bệnh cũ," Trần Khai khẽ nhéo ngón tay, nói với Giang Dã: "Vậy tôi đi trước đây anh Giang."
Nói xong xoay người đi về hướng ngược lại.
Giang Dã nhìn bóng lưng cậu ta, đột nhiên gọi cậu ta lại.
"Trần Khai."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!