Giang Dã nhìn hàng mi chợt rũ xuống của Tống Úc, sửng sốt một lát.
Đôi mắt ủ rũ ngày thường kia, như hồ nước bi thương, đầy ắp toàn tâm sự.
Cậu nhìn không hiểu, nhưng không biết tại sao, cậu thế mà thấy cũng có chút đau khổ.
Giang Dã hơi không thích cảm xúc này, cau mày sửng sốt một lát, rồi xoay người đi.
Tống Úc nhìn bóng lưng Giang Dã rời đi cũng không nói lời nào, đi vào nhà hàng oder mấy món trong thực đơn của người phục vụ.
Cũng không gọi nhiều lắm, tròn 200 liền dừng tay, không để cho Giang Dã một tí tiền để theo đuổi người.
Người phục vụ muốn nói lại thôi: "Vị... bạn này, bạn học trả tiền kia đi rồi, còn muốn lên tiếp không?"
Tống Úc cũng chẳng ngẩng đầu, đưa lại thực đơn: "Trước khi thanh toán, cậu ấy chắc chắn sẽ về."
Giọng điệu chắc chắn như vậy khiến người phục vụ ngẩng đầu, bất giác nhìn về phía bóng người ngoài cửa sổ.
Chủ yếu là hai người trông thật sự không giống quan hệ bạn bè.
Chờ khi người phục vụ trở ra đưa món, thì thấy người vừa rồi rời đi kia quả nhiên đã trở lại thật.
Giang Dã đứng trước bàn Tống Úc, giọng điệu khó chịu nói:
"Này, nhường chỗ coi, cho tôi vào."
Tống Úc rũ mắt hỏi: "Không phải đi rồi à, trở về nữa làm gì?"
Giang Dã cúi đầu nhìn thoáng qua giày vải bạt giặt trắng bệch của Tống Úc, lại nhanh chóng dời mắt đi, tìm ngồi xuống đối diện: "Bổn thiếu gia đói bụng không được à?"
Hai người trong lúc nhất thời không nói gì, chỉ có tiếng nĩa va chạm đĩa sứ.
Giang Dã vốn không có khẩu vị, nhưng ăn vào miệng mới phát hiện đều là món mình thích.
Khẩu vị của cậu và tên Tống Úc này nhưng thật ra nhất trí.
Ăn rồi ăn, Giang Dã lại nhớ đến cảnh tượng thấy ngày hôm qua, có chút tò mò hỏi: "Hôm qua tan học cậu lén theo dõi Cố Hải?"
Cậu nghi ngờ có phải vì mình k*ch th*ch đến Tống Úc không.
Tống Úc cúi đầu, không thừa nhận cũng không phủ nhận, rũ mi lên tiếng hỏi: "Bộ cậu thích Cố Hải thế à."
"Gì?" Giang Dã gắp đồ ăn không nghe rõ.
Tống Úc ngẩng đầu nhìn cậu: "Tôi nói bộ cậu thích Cố Hải thế à?"
Giang Dã dừng một lát: "Bổn thiếu gia thích, ai cần cậu lo?"
"Hơn nữa bổn thiếu gia lớn lên đẹp trai, thích ai cũng là vinh hạnh của hắn."
Tống Úc mím môi, y cau mày, lần này không tức giận, chỉ buồn.
Y nghĩ, nếu khi đó có người quan tâm chính y nhiều hơn, thì có thể sẽ không chạy theo tên cặn bã không bỏ như thiêu thân lao đầu vào lửa không?
Giang Dã nhìn vẻ mặt Tống Úc, theo bản năng cũng nhíu mày theo, vừa định mở miệng.
Tống Úc đột nhiên cúi đầu, nhìn mắt cá chân xanh tím của cậu hỏi: "Còn đau không?"
Y nghĩ, có lẽ hẳn nên quan tâm mình nhiều một chút.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!