Giang Dã đen mặt, lần trước việc quăng mình ngã trên đường, còn chưa tìm cậu ta tính sổ, bây giờ cũng khiêu khích tới mặt cậu rồi.
Mã Văn đi tới liếc thoáng qua cặp, thấy ba chữ đó thì bật cười: "f*ck f*ck, cậu đây là lại thua trò đại mạo hiểm với ai thế?"
Giang Dã không nói chuyện, tùy tay ném cặp đi.
Trần Khai nhặt lên, cũng ôi một tiếng: "Anh Giang, đại mạo hiểm lần trước của cậu đến hạn chưa, giờ lại là tình huống gì vậy."
Miếng vật trang sức acrylic viết tên Cố Hải kia là do thua trò đại mạo hiểm với đám đồ chó này, bị ầm ĩ treo lên.
Giang Dã cũng ghét bỏ, quá mẹ nó trẻ trâu.
Nhưng thiếu gia cầm được buông được, đại mạo hiểm mà thôi, vẫn chơi được.
Nhưng giờ tấm thẻ bị Tống Úc phá hỏng, Giang Dã vô cùng không vui bảo: "Tan học đi đánh một người với tôi."
Mã Văn vừa nghe đánh người, mắt sáng rực lên: "Tôi đệt tôi đệt tôi đệt, ai thế, cứ giao cho tôi. Còn muốn tìm thêm vài người không?"
Giang Dã: "Không cần. Chỉ ba người chúng ta."
Trần Khai hiếm lạ bảo: "Ai vậy. Trường chúng ta?"
"Phải, trường chúng ta," Giang Dã nghiến răng nghiến lợi nói: "Tống Úc lớp ba."
Trần Khai hả một tiếng: "Chuyện lần trước không phải cậu nói tạm tha cậu ta một lần sao?"
Giang Dã cảm thấy chuyện lần trước quá mẹ nó mất mặt, cậu không muốn nhắc đến.
Cậu cau mày nói: "Sao nói lắm vậy?"
Nói xong, cậu liền ngồi xuống chỗ ngồi, đen mặt cầm điện thoại lên chơi game.
"Ngày mai phải thi đó anh Giang." Trần Khai cũng không hỏi lại, nghiêng ngồi trên ghế bên cạnh: "Tôi nghe nói kỳ thi lần này lại phải chia lớp lần nữa."
Giang Dã cũng chẳng buồn ngẩng đầu: "Đâu có chuyện gì liên quan tới tôi."
Cậu dù ở lớp nào cũng giống nhau.
Mã Văn ở bên cạnh cười: "Tôi đệt, Trần Khai cậu bây giờ càng ngày càng bà mẹ già rồi."
Trần Khai cũng cảm thấy mình nói câu vô nghĩa, Giang Dã khi nào từng để ý thi thố chứ.
Cậu ta hậm hực về chỗ ngồi của mình.
"Vậy cậu chơi của cậu đi."
Giang Dã không hé răng, cầm điện thoại chơi game song không tập trung chơi.
Ngày mai thi.
Hôm nay nếu đi đánh Tống Úc, có thể ảnh hưởng việc thi của cậu ta không.
Cậu vừa thất thần, người nhỏ trên điện thoại bộp một phát ngủm củ tỏi.
Giang Dã: "f*ck."
Ảnh hưởng hay không ảnh hưởng kỳ thi của cậu ta, liên quan đếch gì đến mình.
Nhưng cậu lại chẳng hiểu sao nghĩ đến cảnh tượng mình bị đám côn đồ kia đánh trúng chân, Tống Úc cõng cậu đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!