Chương 59: Xuyên đến tương lai cướp chính mình (Hết)

Tiểu Dã nhìn y, hỏi lại rằng: "Vậy cậu là muốn tôi ngủ cùng với Mã Văn sao?"

Giang Dã ngẩn một thoáng.

Ngón tay y nắm lấy then cửa khẽ động, theo lý thuyết, Mã Văn và cậu làm anh em nhiều năm như vậy, Tiểu Dã nằm trên một giường với hắn một đêm cũng không có gì.

Nhưng y ý thức được trong lòng mình ấy mà có một chút khó chịu không hiểu sao.

Tiểu Dã ở ngay bên cạnh nhìn y chăm chăm.

Giang Dã dần buông tay ra, tiếp theo cửa đã bị Tiểu Dã đẩy ra, lại nhanh chóng đóng lại, y bị Tiểu Dã giữ cánh tay, đè lên khung cửa.

Động tác có thể nói là nước chảy mây trôi.

Giang Dã cảm nhận được hơi thở của Tiểu Dã ngừng lại nơi sườn mặt y, mang theo mùi rượu, y vùng vẫy một chút: "Làm gì?"

"Trốn gì hửm, Đại Dã." Tiểu Dã mắt nhìn y, trong mắt lúc này cũng chỉ có y.

Tai Giang Dã có hơi ửng hồng, cảm thấy có hơi ngượng khi bị mình tóm lấy.

"Đừng chơi say rượu nổi điên."

Tiểu Dã mỉm cười: "Chơi say rượu nổi điên gì chứ? Tôi chỉ muốn hỏi cậu chuyện này."

Giang Dã lúc này mới ngước mắt, ánh mắt nghi hoặc: "Chuyện gì?"

Tiểu Dã nhìn đôi mắt ấy, Giang Dã không uống bao nhiêu rượu, nhưng dưới ánh đèn chiếu rọi, trong ánh mắt như phủ lên một lớp hơi nước.

Rõ ràng là cùng đôi mắt, cùng một người, nhưng Tiểu Dã nhìn, yêu thích trong lòng có ngăn cũng không ngăn được.

Cậu không nhịn được, hôn một cái lên đôi mắt ấy, tiếp theo lại dời xuống, dừng trên khóe môi Giang Dã.

Giang Dã sững người: "Không phải muốn hỏi vấn đề à?"

"Ừm," Tiểu Dã nói: "Vừa nãy tôi hôn cậu như vậy, cậu phản cảm không?"

Giang Dã vô thức lắc đầu, sau một lúc lâu mới ý thức được mình lắc đầu quá nhanh, như gấp không chờ nổi vậy, y cúi đầu che giấu chán nản của mình: "Đây là câu hỏi của cậu à."

Tiểu Dã: "Không phải."

Giang Dã: "Vậy là gì?"

Tiểu Dã nói: "Tôi chỉ muốn hỏi cậu, cậu muốn hôn tôi không?"

Câu nói này đặc biệt thẳng thừng, Giang Dã sững người luôn.

Bắt đầu từ khi tốt nghiệp cấp ba, y gặp phải chuyện gì điều đầu tiên là sẽ muốn lảng tránh, bây giờ cũng vậy, y vô thức tránh đi cái nhìn chăm chú của Tiểu Dã.

Nhưng Tiểu Dã lại không cho y tránh, cưỡng ép Giang Dã nhìn mình, cả người đều nằm dưới tầm mắt mình.

"Muốn không? Muốn không?"

Cậu hỏi đi hỏi lại, hỏi đến mức Giang Dã chẳng thể lui, cũng chẳng thể tránh.

Cuối cùng, Giang Dã bị ép đến không còn cách nào, y hít sâu một hơi, tiếp theo bất chấp tất cả, hôn lên môi Tiểu Dã.

Vừa mới đầu vẫn là y chủ động, cuối cùng quyền chủ động không biết sao đã chạy tới chỗ Tiểu Dã, rồi sau đó đầu óc y đã rối loạn, trống rỗng.

Cho đến khi y ngã lên gối đầu, cổ ửng lên một mảng hồng lớn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!