Chương 57: Xuyên đến tương lai cướp chính mình (6)

"Giang Dã? Cậu sao vậy?"

Tịch Văn Lạc nhìn Giang Dã từ khi cúp máy đã đang ngây người bên bàn học, đi qua quơ quơ tay.

"Sao vừa rồi sau khi cậu cúp máy thì mất hồn mất vía thế, nãy ai gọi vậy."

Giang Dã lúc này mới nhíu mày, vài giây sau nhìn Tịch Văn Lạc nói: "Cậu sẽ thích một người trông giống hệt mình không?"

Tịch Văn Lạc đầu tiên là sửng sốt, sau đó tiến đến gương trên bàn học nhìn mặt mình, còn sờ cằm.

"Không thể không nói gương mặt này của tôi thật ra còn rất đẹp trai." Cậu ta vô cùng tự luyến bảo.

Giang Dã: "… Thôi."

"Sao lại thôi," Tịch Văn Lạc tranh thủ thu lại sự tự luyến: "Nhưng bảo tôi yêu đương với khuôn mặt này của mình vậy thì chắc chắn không làm được."

Giang Dã nhíu mày càng sâu.

Tịch Văn Lạc lại phẩm ra gì từ trong sự im lặng của Giang Dã: "Khoan, không phải là anh em trông rất giống cậu kia... không phải, cậu không quen thật hả? Khụ khụ, ờm Giang Dã, nói câu có hơi vượt rào, cậu xác định không gọi điện cho ba cậu hỏi một chút, liệu có phải cái đó…"

Tiếng nói chuyện của cậu ngày càng nhỏ.

Giang Dã nhìn cậu ta: "Con riêng?"

Tịch Văn Lạc lại ngơ ngác bởi lời nói thẳng thắn của Giang Dã: "Đúng vậy."

Giang Dã cụp mắt, trước không nói y và Giang Bách Xuyên đã rất lâu không liên lạc, cho dù gọi điện, y cũng không hỏi ra miệng được.

Nhưng, y trực giác Giang Bách Xuyên sẽ không có con riêng bên ngoài, cũng không phải y tin tưởng nhân phẩm của Giang Bách Xuyên bao nhiêu.

Nhưng trên thế giới thật sự có hai người trông giống hệt nhau sao?

Còn có câu cuối cùng mà người kia hỏi mình trong điện thoại.

Giang Dã thế mà không phản cảm.

Nhưng y không biết trả lời như thế nào.

Thứ bảy không có tiết, Tịch Văn Lạc còn đang ngủ, Giang Dã nhìn trò chơi trên điện thoại, bây giờ càng thêm không dậy nổi hứng thú, bèn mang theo điện thoại đến thư viện.

Trường này tương đối nhiều con nhà giàu, cuối tuần thư viện gần như không có một bóng người, chỉ có thủ thư đang xem phim truyền hình trên máy tính.

Giang Dã tìm một vị trí bên cạnh rồi ngồi xuống.

Mới vừa ngồi xuống chưa bao lâu, điện thoại vang lên một tiếng, là thông báo đẩy từ Tieba trường.

Giang Dã cầm điện thoại lên vốn muốn tắt âm, lại liếc thấy nội dung bài đăng.

[Hình ảnh]

Chiếc xe sang mấy hôm trước lại đến nữa, thế mà là sinh viên đại học giống chúng ta. Có ai biết chủ xe này đến tìm ai không? Là bạn gái à?

Giang Dã tay thoáng dừng, vô thức nhấn vào tấm ảnh kia.

Bức ảnh này được chụp hơi mờ, nhưng có thể thấy người trong xe, đội mũ lưỡi trai, trong tay cầm điếu thuốc, nhưng không hút.

Giang Dã hơi mím môi, nhìn một lúc lâu, im lặng vài giây rồi dùng ngón tay phóng to ảnh chụp.

Đúng lúc này, phía sau đột nhiên vang lên một giọng nói: "Đang nhìn tôi à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!