Tiểu Dã vẫn luôn sầm mặt thoáng sửng sốt, vội nhìn sang Đại Dã.
Cố Hải nghe thấy lời Giang Dã, khó tin lại hỏi một lần: "Cậu nói gì?"
Gã đưa tay muốn kéo Giang Dã xuống xe.
Tiểu Dã bước xuống xe, giọng hung ác nói với Cố Hải: "Cố Hải, cậu dám động vào cậu ấy một chút thử xem."
Cố Hải mắng một câu: "đ*t, con mẹ nó có liên quan gì đến cậu."
Tiểu Dã vuốt tay áo lên, sắp sửa đấm vào mặt Cố Hải, mới vừa tiến tới một bước, cánh tay lại bị một bàn tay kéo lại.
Đại Dã nhìn cậu, không nói chuyện.
Tiểu Dã nhíu mày, chậm rãi hạ tay, lựa chọn giao sự việc cho Đại Dã tự mình xử lý.
Giang Dã quay đầu nhìn về Cố Hải: "Qua bên kia nói."
Cố Hải mặt âm trầm, hai người băng qua đường cái, đi đến dưới bóng cây đối diện.
Cố Hải lên tiếng chất vấn: "Cậu có ý gì?"
"Chúng ta tiếp tục như vậy cũng không có ích gì," Giang Dã nói: "Tôi không thích cậu."
Cố Hải gần như muốn trừng lồi cả mắt ra, gã nhìn Giang Dã với vẻ khó tin: "Bên nhau hai năm, bây giờ cậu nói không thích tôi, khi cấp ba lúc trước ngay trước mặt toàn trường, biến tôi thành gay. Giang Dã, có phải cậu cảm thấy cả thế giới đều phải quay quanh cậu không, cậu muốn thế nào thì thế ấy."
Giang Dã khẽ cuộn ngón tay: "Chuyện lúc đó là tôi không đúng, xin lỗi."
"Mẹ nó cậu chậm trễ tôi hai năm, một câu xin lỗi là giải quyết được à," Cố Hải chỉ vào Giang Dã nói: "Cậu trả những gì nợ tôi như thế nào."
Giang Dã nói: "Cậu nói một biện pháp giải quyết đi."
Cố Hải hơi đẩy má: "Tôi không đồng ý chia tay."
"Cậu không đồng ý cũng vô ích thôi," Giang Dã rũ mi.
Đêm qua y suy nghĩ cả một đêm, rốt cuộc ý thức được cách trả thù này thật sai lầm.
Trước không nói y không thích Cố Hải.
Chỉ nói y thích Cố Hải, tình cảm pha lẫn áy náy này đều không công bằng với cả hai.
"Chuyện lúc trước là tôi không đúng," Giang Dã lại lần nữa ngước mắt: "Tổn thất gây ra cho cậu mấy năm nay, cậu suy xét kỹ một chút, trả lại như thế nào cũng được, nghĩ kỹ rồi nói cho tôi."
Nói xong, Giang Dã không nhìn gã nữa, quay người đi về.
Cố Hải ở sau lưng gọi y: "Giang Dã, con mẹ nó cậu cứ bỏ qua như vậy."
"Đúng vậy." Giang Dã đưa lưng về phía gã nói.
Y đi về, nhìn người kia dựa vào cửa xe hơi cúi đầu. Một bàn tay che gió mới vừa châm điếu thuốc trong tay, song không biết nhớ đến gì, lại ấn tắt.
Giang Dã không biết vì sao có một cảm giác, đột nhiên cảm thấy mình có thể biết cậu.
Đúng lúc này, người kia cũng nhìn thấy y, bước vài bước đến bên đường, mày nhướn lên lúc này thấp thoáng căng thẳng: "Cậu và cậu ta ---"
Giang Dã nói: "Chia tay rồi."
Tiểu Dã sửng sốt một lát, tiếp theo mày nhíu chặt lập tức giãn ra, cậu ngẩn vài giây, không vui dọc đường đi lập tức tan thành mây khói.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!