Chương 5: (Vô Đề)

Tống Úc thật sự không rõ nổi trước đây sao mình ngu ngốc như vậy.

Cạnh tranh công bằng.

Nghe thấy những lời này đầu óc y cũng sắp nổ tung, cả người như pháo đốt được châm lửa. Cho đến đi được nửa con phố, Tống Úc mới phát hiện mình còn cầm cặp sách của Giang Dã.

Trên cặp sách treo một thẻ acrylic, trên tấm thẻ viết bốn chữ "Cố Hải số một".

Không biết có phải tức không, y cảm thấy trước mắt tối sầm, vừa định tìm một thùng rác vứt cặp sách đen đủi này.

Đầu Đinh gọi: "Tống Úc."

Mao Mao gọi: "Điềm Điềm."

Tống Úc nhíu mày, nhìn về phía sau, Đầu Đinh và Mao Mao hai người đuổi theo đến, Mao Mao vỗ hai cái trên ngực: "Làm tôi sợ chết được, để tìm được cậu, tôi và Đầu Đinh tìm cậu hai tiếng ròng."

Đầu Đinh thở hổn hển hai hơi: "Còn may cậu không ngớ ngẩn thật, thật sự đi tìm Giang

--- Dã." Còn chưa nói xong chữ 'Dã', giọng Đầu Đinh đã kéo ra thật dài: "Cậu đây đang cầm cặp của ai thế? Cậu đã gặp qua Giang Dã rồi!"

Cặp của Giang Dã ở trường vô cùng có đặc trưng, kiểu chỉ cần gặp qua thì sẽ không quên.

Mao Mao sắp chết vì sợ, vội vàng vây quanh Tống Úc nhìn hai vòng: "Cậu không sao chứ, trùm trường kia không làm gì cậu chứ."

Đã lâu bên cạnh không có nhiều người như vậy, ồn ào đến mức Tống Úc còn có hơi không quen, y mất tự nhiên nói câu không có việc gì, xoay người đi về phía trước.

Người đã tìm được, cũng liền an tâm rồi, Mao Mao nói: "Cặp của Giang Dã sao ở chỗ Tống Úc."

Đầu Đinh nói: "Mặc kệ nó, nếu Tống Úc không sao, anh muốn đi chơi tiếp."

Hai người vừa định ai về nhà nấy, ai tìm mẹ người ấy. Mới vừa đi được vài bước Tống Úc đột nhiên dừng lại, quay đầu.

Mao Mao đẩy nhẹ mắt kính: "Sao vậy Điềm Điềm."

"..."

Tống Úc nghe hai chữ 'Điềm Điềm' này, mí mắt hơi giật mạnh, nhưng mang tên người khác, cuối cùng không nói gì thêm. Y vác nghiêng cặp của Giang Dã trên vai, mở miệng: "Tôi..."

Đầu Đinh: "Cậu khách sáo với chúng tôi làm gì, cho dù khờ thật anh nuôi cậu cả đời, có chuyện gì nói thẳng."

Ai là anh chứ.

Tống Úc cũng không khách sáo: "Tôi quên nhà ở đâu rồi."

Đầu Đinh bày tỏ vì anh em giúp bạn không tiếc cả mạng sống, không ngờ bị anh em cắm ngược một dao, suýt nữa hộc máu.

Lần này phải đi khám thật rồi.

Cậu chàng và Mao Mao liếc nhìn nhau một cái, mạnh mẽ kéo người đến bệnh viện.

Hai người chắp vá lung tung, lại mượn một chút mới gom đủ phí chụp X

-quang, dù sao cũng do một cú đập bóng của họ đập người ngốc, chờ đến Tống Úc bước ra, hai người hoang mang rối loạn túm Tống Úc vẻ mặt lãnh đạm không tình nguyện, đưa phim chụp cho bác sĩ đầu trọc trong phòng bệnh.

Chỉ nhìn bề ngoài thì vị bác sĩ này khiến cho người cảm thấy vô cùng quyền uy.

Mao Mao nói: "Thế nào ạ bác sĩ, đầu óc cậu ấy có phải có vấn đề không."

Bác sĩ cầm phim, nhìn một hồi lâu trước ánh sáng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!