Trong nhà thuê lúc mới vừa dọn vào thế nào, bây giờ thì thế ấy, Giang Dã phỏng chừng cũng chỉ ở vào lúc ngủ.
Tống Úc đỡ con ma men trên mình vào phòng.
"Ma men, đèn ở đâu?"
Tống Úc hỏi Giang Dã.
Giang Dã uống say, không nói lời nào cũng không quậy, hoàn toàn không giống với tính tình đại thiếu gia của cậu ngày thường.
Cậu đi đến bên tường, ấn bật đèn tách một tiếng.
Tống Úc lòng nói, còn có thể tìm được đèn ở chỗ nào, còn không tính quá say.
Giang Dã hơi cúi đầu đứng bên tường, lông mi để lại một bóng mờ dưới mi mắt, cậu diện tường, bất động.
Tống Úc nhíu mày gọi một tiếng: "Giang Dã?"
Không ai nói gì.
Tống Úc lại gọi một tiếng: "Tiểu Dã?"
Giang Dã vẫn không nói lời nào, Tống Úc đi qua đó: "Cậu sao vậy?"
Mới vừa lên tiếng, Giang Dã quay đầu đột nhiên ôm lấy y, cánh tay siết chặt, như vò y vào trong lòng.
Giang Dã hai tay siết rồi siết, cả người như căng thành một cây cung, hồi lâu cậu mới khàn giọng nói: "Tôi… không mệt, tôi chỉ là… có hơi buồn."
Tống Úc sửng sốt: "Có phải gần đây mệt mỏi quá không. Thật ra cậu không cần… liều mạng như vậy."
"Không phải."
Cậu nói những lời này, Tống Úc mới phát hiện trên cổ mình dường như có một chút ướt át, y nghiêng đầu thoáng nhìn Giang Dã, lại thấy mắt cậu đỏ hoe vì thức trắng.
Giang Dã nói: "Không phải việc này."
Tống Úc cũng bị lây chua xót hẳn, cổ họng y hơi thắt lại, dịu giọng hỏi: "Vậy là gì?"
Giang Dã như buồn, lại như đau lòng, cúi đầu nhìn Tống Úc, nỗi buồn trong lòng càng ngày càng sâu: "Vì sao không phải tôi, bên cạnh cậu."
Cậu thấp giọng nói.
Vì sao là Tống Úc trở lại quá khứ đến tìm cậu, mà không phải cậu tìm được Giang Dã khi đó.
Cậu thật ra cũng không trông kiên định như bề ngoài, rất nhiều lần đều muốn bỏ cuộc, nhìn thấy Giang Bách Xuyên nằm trong bệnh viện muốn bỏ cuộc, từng lần từng lần lúc đi xin người muốn bỏ cuộc, từng lần từng lần lúc bị giục nợ muốn bỏ cuộc.
Nhưng chỉ cần mỗi lần nghĩ đến Tống Úc, cậu đều phỉ nhổ bản thân muốn bỏ cuộc.
Tống Úc đi con đường xa như vậy mới trở lại bên cạnh cậu, bầu bạn bên cậu. Cậu dựa vào đâu mà bỏ cuộc, có tư cách gì bỏ cuộc.
Nhưng… Tống Úc thì sao.
Giang Dã rũ mắt ôm Tống Úc, thấp giọng nói: "Thật xin lỗi, Đại Dã, thật xin lỗi."
Thật xin lỗi, không có cậu lúc y cần mình nhất.
Thật xin lỗi, để tự y đối mặt mọi chuyện này.
Trong sách nói, trên thế giới mãi mãi không có khả năng có người đồng cảm với một người khác như bản thân mình cũng bị, trừ phi bạn mang đôi giày của anh ta đi qua con đường của anh ta.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!