Chương 48: (Vô Đề)

Thời tiết tháng Sáu, cửa sổ trong lớp mở toang, có gió mang hơi nóng thổi vào.

Số báo danh của Tống Úc vừa vặn kề bên cửa sổ, khi tiếng chuông của một môn cuối cùng vang lên, y dừng bút.

Giáo viên trên bục giảng kêu: "Dừng làm bài hết, bây giờ ngồi yên tại chỗ, chờ giáo viên thu bài thi."

Ngoài cửa sổ ánh mặt trời rất gắt, mây lại trôi lững lờ, y chợt nhớ đến hai năm trước, khi mới vừa trở lại trường, cũng là một mùa hè như thế này.

Khi đó y tràn đầy buồn bực, tràn ngập hận đời, bây giờ lại nhớ đến chuyện quá khứ mới phát hiện thật ra cũng chỉ như thế.

Giáo viên giám thị cất bài thi vào túi niêm kín, nhìn về thí sinh trong lớp: "Bây giờ các em chính thức tốt nghiệp rồi, tôi biết các em có lẽ cảm thấy lo lắng về thành tích của mình, nhưng hãy nhớ kỹ, thi chỉ là cách kiểm nghiệm thành quả học tập của các em, không đủ để quyết định cuộc đời các em.

Khi các em đã cố gắng hết sức để hoàn thành một chuyện, bất kể kết quả ra sao, cũng không ảnh hưởng các em giờ phút này chính là học sinh xuất sắc nhất. Bởi vì ở tuổi này của các em, chỉ có can đảm và tâm chí mới là át chủ bài lớn nhất trong tay các em."

Ra khỏi cửa phòng thi, ánh nắng vẫn có chút chói mắt, trong hành lang có học sinh ném cặp lên, từng chồng bài kiểm tra từ trên lầu đổ xuống, như một đợt tuyết long trọng dưới mùa hè.

"Cút con mẹ nó thi đi, rốt cuộc cũng giải phóng rồi."

Không biết ai hét một tiếng.

Tiếp theo có người hưởng ứng, chẳng mấy chốc trường đã như vườn bách thú khỉ đột, tất cả đều là tiếng hú hết hết đợt này đến đợt khác.

Tống Úc sửng sốt một thoáng, nghe thấy dưới lầu gọi một tiếng.

"Tống Úc."

Y cúi đầu nhìn lại, nhìn Giang Dã vác cặp đứng dưới lầu vẫy tay với y.

Khói mù đè trên người cậu như hoàn toàn biến mất, lộ ra nụ cười nhẹ nhàng của thiếu niên như trút được gánh nặng.

"Điềm Điềm, xuống đây. Tôi dẫn cậu đến một nơi."

Tống Úc gần như mới vừa xuống bậc thang, đã bị Giang Dã một tay túm chặt tay, y hơi ngơ ngác hỏi: "Đi đâu?"

Giang Dã quay đầu nói: "Đi theo tôi sẽ biết."

"Anh Giang ---" Mã Văn vừa vặn bước ra từ trong lớp học, mới vừa gọi một tiếng, đã thấy anh Giang của hắn nhìn cũng chẳng nhìn hắn một cái đã đi qua từ trước mắt hắn.

"Trọng sắc khinh bạn." Mã Văn tức giận nói.

Đầu Trọc lúc này vừa vặn bước ra từ phía sau hắn: "Lẩm bẩm gì đấy, ai trọng sắc khinh bạn."

"Trời má, f*ck," Mã Văn giật mình.

Đầu Trọc tát lên đầu hắn: "Mã Văn, em rốt cuộc học với ai kiểu nói tục này mỗi ngày hả."

Ông theo hướng Mã Văn nhìn, lập tức nhíu mày: "Đằng trước có phải hai thằng nhóc Giang Dã và Tống Úc kia không. Tôi hoa mắt à, Mã Văn đến đây, em lại đây giúp tôi xem coi, chúng có phải nắm tay nhau không."

Mã Văn: "…"

Tống Úc và Giang Dã cùng chạy, hai người leo l*n đ*nh núi phía sau trường học.

Trên trán họ đều túa mồ hôi, mãi đến khi bị gió thổi khô, Giang Dã mới lên tiếng.

"Năm cấp ba có phải cậu vẫn luôn muốn đến đỉnh núi ngắm không."

Tống Úc nói: "Ừm."

Nhưng lúc ấy chê mệt, mãi đến khi tốt nghiệp cũng vẫn luôn không đến.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!