Chương 45: (Vô Đề)

Cuốn tạp chí này thật ra thật sự không phải Giang Dã tự mình mua.

Tuần trước cậu ra ngoài, Tống Úc ngày đó có việc, cậu đã bị Mã Văn kéo ra đường mua loại đĩa game kiểu cũ với hắn.

"Văn Tử, sao cậu đột nhiên muốn mua thứ này?" Giang Dã rất là khó hiểu với điều này.

"Này thì cậu không hiểu đúng không," Mã Văn nói: "Tôi đây gọi là hồi ức tuổi thơ."

Giang Dã không tin nhìn hắn: "Cậu á?"

"Được rồi," Mã Văn nở nụ cười ngốc nghếch: "Tuần này An Tĩnh muốn tới nhà tôi dạy kèm cho tôi, trên máy tính của tôi toàn game cỡ lớn, cô ấy không thích chơi, tôi nhớ rõ cô ấy lúc trước có nói khi còn nhỏ mê chơi Super Mario và Đảo cầu vồng, lúc này mới ra ngoài mua."

Não yêu đương đáng ghét.

Giang Dã chậc một tiếng, nhưng vẫn lựa chọn cùng anh em ngốc này đi dạo hai con phố, cuối cùng lúc tưởng sắp không mua được thì phát hiện một người bán đĩa.

Mã Văn đi vào hỏi ông chủ: "Có loại đĩa game ngày trước không ạ?"

"Bao có." Ông chủ đội mũ dưa hấu, một bộ outfit thế kỷ trước, có lẽ theo đuổi phong cách phục cổ.

Mã Văn mắt sáng lên, lập tức lao vào.

Giang Dã không có hứng thú với loại đĩa game này, bèn đi dạo bên một kệ khác, thiếu gia cảm thấy buồn chán, lấy một đĩa ra, ngay sau đó thì sững người.

Bìa mặt chính là hai người tr*n tr**ng lỏa thể, quấn quýt lấy nhau.

Giang Dã rất ít xem phim, trừ lần đó nhìn thấy một lần trên lầu Trang Từ Tuyên, trước đây cũng chưa từng tiếp xúc.

Cũng không phải phẩm chất cao thượng bao nhiêu, chỉ đơn thuần không có hứng thú thôi.

Cho đến sau này ---

Giang Dã vừa định nhét đĩa phục cổ này trở lại, ông chủ xuất quỷ nhập thần xuất hiện đằng sau: "Bạn học nhỏ, cậu thích cái này?"

Tay Giang Dã thoáng run, suýt nữa thì đánh rơi xuống đất.

"Không có, không thích." Thiếu gia nhanh chóng phủ quyết.

"Không sao đâu, đây có gì mà ngại, các cậu tuổi này thích xem cũng bình thường." Ông chủ nói.

"Ai thích xem," tai Giang Dã tức thì hơi nóng lên: "Tư thế của hai người kia xấu như vậy, người cũng xấu, ai sẽ xem cái này chứ."

"Ồ, tôi hiểu rồi, cậu là thích kiểu thanh nhã à, vậy càng bình thường," ông chủ nói: "Mấy đứa trẻ các cậu đều như vậy, không thích xem phim còn có khác."

Ông chủ kiễng chân, lấy một cuốn tạp chí người lớn từ trên kệ xuống.

Giang Dã vừa định nói không cần, cầm đi, kết quả ông chủ ôi chao một tiếng: "Sao lấy hai người đàn ông rồi, tôi đổi quyển khác cho cậu."

Giang Dã hơi khựng, bìa tạp chí không giống đĩa, trên người hai người đàn ông tuy không mặc bao nhiêu vải, nhưng trông còn rất duy mĩ.

Tôi chỉ xem thử.

Giang Dã nói với mình.

Lại không làm khác.

Cậu liếc nhìn Mã Văn còn ở bên cạnh chọn đĩa game của hắn, nhỏ giọng nói: "Không cần đổi… cứ cuốn này đi."

Ông chủ lộ ra nụ cười ẩn ý: "Sao không nói sớm, cậu thích kiểu này."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!