Tống Úc dường như trông thay đổi rất nhiều, nhưng thật ra rất nhiều lúc, có thể nhìn ra được từ phản ứng ngẫu nhiên, y vẫn là Giang Dã ấy trước kia.
Hoặc nên nói, Giang Dã trước kia ấy, đã quay về từng chút một rồi.
Tựa như hiện tại, đôi mắt ấy nhìn cậu, tình cảm bên trong rất thẳng thắn.
"Không hôn à?" Tống Úc nói: "Vậy tôi đi đây."
Giang Dã bỗng nắm lấy tay Tống Úc, mắt tối sầm lại, hôn lên, giữa hô hấp đan xen, có thể cảm nhận được rõ môi lưỡi đối phương đang cướp lấy trong khoang miệng mình.
Tống Úc nghe nhịp tim của Giang Dã, có một ảo giác rằng trái tim mình cũng được lấp đầy.
Đúng lúc này một tiếng chuông điện thoại vang lên.
"Đừng cắn nữa," Tống Úc rời đi nửa tấc, giọng có hơi thở gấp: "Điện thoại."
Giang Dã còn chưa hôn đủ, khó chịu chậc một tiếng.
Tống Úc liếc nhìn ghi chú, là Trần Hồng gọi, y điều chỉnh nhịp thở của mình rồi mới bắt máy: "Mẹ."
"Điềm Điềm, giờ con về chưa? Bọn Mao Mao đã tới rồi," Trần Hồng nói.
"Vẫn chưa ạ," tuy cố gắng kiểm soát nhịp thở của mình, nhưng hơi thở vẫn có chút không vững.
"Ồ, con đang chạy bộ à," Trần Hồng hỏi: "Không vội, con chạy chậm một chút là được."
Tống Úc: "....."
Giang Dã ở bên cạnh cười lén, Tống Úc duỗi tay vén lên cánh tay cậu, Trần Hồng thính tai, ngay lập tức bắt được: "Tiểu Dã ở bên cạnh đúng không, mẹ nghe thấy tiếng của Tiểu Dã."
Nụ cười trên mặt Giang Dã cứng lại, nhưng cũng không biến mất, chỉ chuyển sang mặt Tống Úc.
Giang Dã như làm chuyện xấu bị bắt quả tang, khụ một tiếng che giấu xấu hổ của mình, cậu nói: "Dì, là con."
"Tiểu Dã, hôm nay con cũng đến đây chung đi, sinh nhật Quả Quả," Trần Hồng nói: "Mấy ngày nay con bé còn nhắc mãi anh trai Tiểu Dã đấy."
Giang Dã có chút ngơ ngác hỏi: "Con có thể đi ạ?"
"Đương nhiên rồi, bảo Điềm Điềm dẫn con về."
Tống Úc nói: "Được, con lập tức dẫn cậu ấy về."
Y cúp máy, nhìn sang Giang Dã: "Vậy đi thôi, anh Giang."
"Ờm," Giang Dã duỗi tay chỉ chỉ môi mình: "Môi cậu ---"
Tống Úc nhìn về phía cậu: "Kiềm chế chút."
"Không phải," Giang Dã à một tiếng, tai đỏ lên, nhanh chóng giải thích: "Ý tôi là dưới khóe môi cậu hơi rách."
Tống Úc sửng sốt, duỗi tay sờ một chút.
Y hơi nhíu mày.
"Có đau không," Giang Dã tức thì có hơi áy náy: "Tôi có hơi không kiểm soát tốt lực. Cái đó, muốn bôi tí thuốc không."
Tống Úc khóe môi khẽ cười như có như không.
"Nhân viên cửa hàng hỏi bị như thế nào thì nói sao."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!