Tống Úc nói ra những lời này, cả người như đều thả lỏng.
Giang Dã thật ra không nghĩ được đáp án, nhưng nghe thấy câu trả lời của Tống Úc thì cả người sửng sờ nửa ngày, đầu óc như thành trạng thái chết máy.
Tống Úc không nghe thấy tiếng, hỏi: "Ngốc rồi?"
Giang Dã không biết là muốn ngồi dậy hay muốn làm gì, hơi cử động, kết quả lại kéo đến vết thương.
"Sh, đệt."
Tống Úc nhíu mày, lập tức ngồi dậy khỏi giường bệnh, y bật đèn, lo lắng hỏi: "Sao vậy? Có phải vết thương lại rách ra không?"
Kết quả ngẩng đầu lại thấy một gương mặt tươi cười.
Giang Dã cong mắt, nhìn y nói: "Cậu biết không, bây giờ tôi muốn đứng bên cửa sổ, hét một tiếng với dưới lầu."
Nếu không phải giờ đang ở bệnh viện, buổi tối phần lớn bệnh nhân đều nghỉ ngơi, cậu nhất định phải hét một tiếng với dưới lầu, để người cả thế giới đều biết, cậu giờ đang rất vui vẻ.
Tống Úc chỉ sửng sốt một thoáng, tiếp theo cũng như bị nụ cười của Giang Dã lây nhiễm, môi bất giác cong lên.
"Vậy cậu có thể thử xem,"
"Thế không thử được đâu, lỡ đâu bác bảo vệ vứt tôi ra, nơi này không phải còn mỗi mình cậu à," Giang Dã nói: "Sau này tôi đều sẽ không để cậu một mình."
Lời này nói rất tùy ý, dường như chỉ là Giang Dã thuận miệng nói theo lời y, lại khiến Tống Úc ngẩn ra, ngực lại chẳng hiểu sao mềm nhũn.
Nhưng bây giờ đã khuya rồi, kéo một bệnh nhân thức khuya thật sự không ổn lắm.
Tống Úc liếc nhìn vết thương của Giang Dã, thấy trên băng gạc không có máu chảy ra nữa, y tắt đèn, lại kéo Giang Dã một lần nữa nằm xuống.
"Ngày mai hẵng hét đi, bây giờ ngủ."
Hôm nay Giang Dã dễ nói chuyện đến lạ, thế mà liền thật sự ngoan ngoãn nằm xuống.
Tống Úc nhắm mắt lại, y tưởng hôm nay sẽ không ngủ được, kết quả tâm trạng đặc biệt bình thản, nhưng có chút mỏi mệt.
Là kiểu mỏi mệt từ tính cảnh giác và lòng đề phòng đột nhiên đến một nơi an toàn, thư giãn, rất buồn ngủ, rất muốn ngủ.
Trong lúc ý thức mơ hồ, y cảm nhận được có gì đó khẽ chạm một cách thận trọng lên trán y.
Giọng nói của Giang Dã ở bên tai y: "Ngủ đi, tôi sẽ vẫn luôn ở đây."
Tống Úc ý thức được đó là môi Giang Dã trước khi ngủ thiếp.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, Tống Úc mở mắt ra, trong phòng bệnh chỉ có mình y.
Y nhíu mày hoãn trong chốc lát mới lấy lại tinh thần.
Quay đầu vừa nhìn mép giường, trên giường đã không ai.
Y lấy điện thoại ra vừa định hỏi coi người đi đâu, phát hiện vòng bạn bè kia nhiều một chấm đỏ.
Tống Úc vô thức nhấn vào.
Giang Dã: A a a a a a a a a a a a a a a a a a a a gào hú.
Mã Văn: ?
Mã Văn: Anh Giang cậu sao thế?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!