Từng thấy đánh nhau chạy, chưa từng thấy đưa tới cửa như vậy.
Đầu Đinh nhìn cánh tay và bàn tay gầy gò của y, đầu tiên ngơ ngác nhìn y vài giây, tiếp theo quay đầu nói với Mao Mao,
"Hết cứu rồi, đưa thẳng đến bệnh viện đi."
Mao Mao vô cùng đồng ý: "Đi bệnh viện nào? Khám khoa gì? Khoa não?"
Đầu Đinh sờ trán: "Tổng không thể là khoa thần kinh nhỉ."
Mao Mao: "Đi bệnh viện rồi nói sau."
Dù sao quá khác thường.
Đầu Đinh đồng ý, nói với người: "Đi thôi, bạn học Điềm Điềm."
Trước đây vừa gọi Tống Úc bằng tên này, Tống Úc sẽ tức giận, hôm nay thế mà không có động tĩnh.
Hai người bối rối ngẩng đầu lên, lại phát hiện trong phòng học đã trống trơn.
"Người đâu," Mao Mao nhìn về phía ngoài cửa sổ: "Không phải đi tìm Giang Dã thật đó chứ."
Tống Úc thật sự đi tìm Giang Dã.
Y không thể chịu đựng được việc trơ mắt nhìn bản thân đi lại thêm một lần nữa trải nghiệm lúc trước.
Trước đó Giang Dã nói bảo y tan học đừng đi, nhưng y biết hôm nay Giang Dã không rảnh.
Bởi vì ---
Còn chưa đến gần, đã nghe thấy một loạt tiếng bước chân hỗn loạn trong con phố hẻo lánh kia.
Một giọng nam nghe vào thì không dễ chọc nói: "Mày chính là Giang Dã nhỉ, nghe bảo mày ngông lắm."
Giang Dã nói năng liều lĩnh, khinh thường bảo: "Ông đây cứ ngông đấy, liên quan chó gì đến mày."
"Quả nhiên rất ngông, anh Phi, xem ra chúng ta tìm đúng rồi, chúng ta xử lý nó kiểu gì."
Người được gọi anh Phi nói: "Thu thập thì được, nhưng nhớ đừng đánh mặt, đừng làm tiêu khuôn mặt xinh đẹp của cậu thiếu gia này."
Nói xong chung quanh một tràng cười ầm lên.
Tống Úc theo tiếng, nhanh chóng chạy qua đó.
Giang Dã bị một đám côn đồ chặn ở đầu ngõ.
Cho dù một mình, đại thiếu gia cũng không có dáng vẻ sợ hãi trên mặt: "Một đám ngu ngốc, đừng phiền tao."
"Ù ôi, cậu chủ nóng nảy rồi? Chúng tao nghe nói cha mày quyên một tòa nhà cho trường, thiệt hay giả thế, sao lợi hại vậy chứ."
"Mày hoành hành ngang ngược như vậy trong trường, còn không phải vì có một người cha có tiền sao?"
Giang Dã vốn không có biểu cảm gì, nghe được lời này nhíu mày lại.
Cậu hơi ngước mí mắt, cởi cặp sách ra, nhìn nhóm người này lạnh lùng nói:
"Làm sao, hâm mộ, nhường cho chúng mày đấy."
Trận này Giang Dã biết không tránh được, nhóm người này nói rõ là đến vì cậu, chuyên môn chờ lúc cậu đi lẻ để động thủ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!