Chương 39: (Vô Đề)

Tống Úc đột nhiên cảm nhận được một cảm giác khó thở thở không lên.

Cảm giác bị phản bội bị bức ép này dường như lại bủa vây lấy y. Y biết đây không phải đối với Giang Dã, là cảm xúc của chính y đang tác quái.

Nhưng cảm xúc này khiến y gần như không duy trì được bình tĩnh mặt ngoài. Tống Úc im lặng vài giây dưới đôi mắt đen láy gần như chân thành ấy, liếc nhìn hộp sắt trong tay, nhét vào trong tay Giang Dã.

Giang Dã ngơ ngẩn, có phần ngơ ngác nhìn hộp trong tay.

Tống Úc thật ra nên nói một câu sinh nhật vui vẻ. Coi như bù đắp cho bản thân quá khứ.

Nhưng cảm xúc ập đến dữ dội, khiến y không nói một lời.

Mã Văn đi vệ sinh vừa vặn trở về, nhìn thấy Tống Úc hắn ôi một tiếng: "Tống Úc? Cậu về rồi. Sao sầm mặt thế, anh Giang chờ cậu hai ba tiếng đồng hồ rồi."

Tống Úc mím môi đi về phía trước.

Mã Văn chạy tới bên cạnh Giang Dã: "Anh Giang? Tống Úc đây là làm sao vậy?"

Giang Dã nhìn hộp sắt trong tay, đây là quà Tống Úc tặng cho cậu?

Lông mi cậu run rẩy vài nhịp. Biết mình vừa rồi quá l* m*ng.

Sự l* m*ng ấy lắng lại, chỉ còn gió đêm rít gào bên tai, còn có bóng lưng Tống Úc đi xa.

Tống Úc cậu ấy giận rồi?

Giang Dã nghĩ.

Cậu ôm hộp, muốn đuổi theo người, nhưng sự bài xích rõ ràng vừa rồi của Tống Úc khiến cậu làm sao cũng không cất bước được.

Mã Văn trong chốc lát không gặp hai người, trực giác bỏ lỡ rất nhiều thứ.

Hắn há miệng vừa định nói chuyện, Giang Dã ôm hộp trong tay nói: "Cậu đi về trước đi."

Mã Văn a một tiếng: "Không phải nói đi chúc mừng sinh nhật cho cậu hả?"

"Không," Giang Dã nói: "Tôi đi trước."

Cậu mặc đồng phục, đi ra khỏi trường, dọc đường đi im lặng không nói gì, cho đến khi về đến nhà, mới thật cẩn thận mở hộp sắt ấy ra.

Trong chớp mắt thấy thứ bên trong, Giang Dã ngơ ngẩn.

Bên trong xếp ngay ngắn tám khung ảnh.

Khung ảnh thứ nhất là một đám mây, bên trên viết "Bạn nhỏ sinh nhật mười tuổi vui vẻ".

Đó là năm thứ nhất mẹ cậu rời đi. Tay Giang Dã khẽ run, khi đó, cậu thích nhất chính là đứng bên cửa sổ, ngắm nhìn những đám mây trên trời thật lâu.

Bởi vì cậu cảm thấy có lẽ có một đám mây ngày nào đó nhìn thấy chính là mẹ cậu.

Khung ảnh thứ hai đặt một móc chìa khóa tinh xảo.

Bên trên viết "Bạn nhỏ sinh nhật mười một tuổi vui vẻ".

Giang Dã mười một tuổi khi đó về nhà luôn quên mang chìa khóa. Cậu ngồi trước cổng chờ Giang Bách Xuyên hoặc tài xế đưa về cho cậu.

Khi đó cậu muốn nhất chính là một chìa khóa mãi mãi sẽ không mất.

Khung ảnh thứ ba là một chú chó con được làm thủ công, thứ tư là một tiêu bản hoa hồng, thứ năm....

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!