Chương 38: (Vô Đề)

Tống Úc nhìn thần sắc Giang Dã, đầu tiên vẻ mặt hoảng loạn một thoáng.

Y không ngờ Giang Dã không ra bài theo lẽ thường như vậy.

Im lặng vài giây, mới thoát ra khỏi cảm xúc kinh nghi bất định này.

Y lớn hơn Giang Dã nhiều tuổi như vậy, sống lâu nhiều năm như vậy, như thế nào cũng sẽ không bị một học sinh còn chưa trưởng thành dọa sợ.

Tống Úc đạp điếu thuốc trên đất, dùng mũi chân dí nhẹ.

"Tôi cũng có thể quản vậy."

Giang Dã mỉm cười, nhìn về Tống Úc: "Cậu là gì của tôi thế, bạn học Điềm Điềm."

Tôi là chính cậu.

Tống Úc nói trong lòng.

Giờ im lặng xuống rồi, im lặng vài giây, y ngẩng đầu nhìn thần sắc Giang Dã, lại nhớ đến giọng điệu khi gửi tin nhắn cho y của Mã Văn, lúc này yên tĩnh lại mới chậm rãi phản ứng lại.

Y nhíu mày nhìn về phía Giang Dã: "Cậu và Mã Văn cùng lừa tôi?"

Giang Dã nhe răng cười: "Tôi biết ngay Điềm Điềm nhà tôi thông minh mà."

Tống Úc nhìn chằm chằm Giang Dã một lúc lâu, mặt trầm xuống, xoay người bỏ đi.

Y giận Giang Dã thế mà lấy chuyện này lừa mình, càng giận mình không hề nghĩ ngợi đã đến luôn. Rõ ràng cảm thấy mình đã đủ điềm tĩnh, vừa đụng đến chuyện của Giang Dã, vẫn quan tâm sẽ bị loạn.

Còn chưa đi vài bước, tay y đã bị kéo lại, Giang Dã ở sau người thở dài một hơi, lại thấp giọng nói:

"Đứng với tôi một lát đi."

Tống Úc sững người, quay đầu lại nhìn thấy nụ cười trên mặt Giang Dã thu lại, đôi mắt vừa rồi cong cong cũng ép xuống.

Thật ra y không nên ở lại nơi này.

Kiểu đơn độc ở chung này, Tống Úc biết sẽ khiến tình thế mất khống chế.

Nhưng bước chân vẫn theo bản năng dừng lại, y xoay người, tay chống trên rào chắn đứng bên cạnh Giang Dã, hứng gió đêm nơi này.

Tống Úc không nói chuyện, chờ Giang Dã lên tiếng trước.

"Trước khi cậu đến, Giang Bách Xuyên gọi điện cho tôi," Giang Dã vốn muốn lấy điếu thuốc, lại nghĩ tới gì, nhịn xuống: "Tôi chờ cậu có chút chán bèn bắt máy."

Tống Úc nói: "Ông ấy nói gì?"

"Còn có thể có gì," Giang Dã cười một tiếng mỉa mai: "Đơn giản là thoá mạ tôi một trận, soi mói tôi chỗ này không được, chỗ kia không được, hạ thấp tôi một lượt, sau đó lại lôi Trang Từ Tuyên ra, so sánh sự chênh lệch giữa chúng tôi."

Giang Dã tính cách nhìn như trương dương, tâm tư lại mẫn cảm, Tống Úc nhìn hàng mi rũ xuống của cậu, lại hỏi: "Còn gì nữa?"

Chỉ những lời này, không đến mức khiến cảm xúc của Giang Dã hạ xuống.

"Còn có," Giang Dã cúi đầu nhìn đầu ngón tay: "Ông ấy hỏi tôi, nếu mẹ tôi còn sống, nhìn thấy dáng vẻ cà lơ phất phơ này của tôi, có thể thất vọng với tôi không. Ông ấy hỏi tôi còn có nhớ mẹ tôi không, có nhớ bà chết như thế nào không."

Mẹ chết như thế nào.

Là bởi vì đi mua bánh kem và đồ chơi cho cậu.

Cậu vẫn luôn muốn món đồ chơi đó, vì bạn nhỏ khác đều có.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!