Tống Úc thật lâu không hồi thần, thậm chí nghĩ mình hẳn nên làm sao bây giờ.
Bất kể nói như thế nào, đều không thể để Giang Dã biết mình giờ tỉnh táo. Nếu là những người khác, y sẽ lên tiếng từ chối luôn, thậm chí có thể làm đến về sau phân rõ giới hạn, không liên lạc nữa.
Nhưng Giang Dã… quan hệ của hai người họ quá đặc biệt, y không làm được việc sau này khoanh tay đứng nhìn trở thành người xa lạ với Giang Dã.
"Tống Úc?"
Giang Dã đứng bên cạnh thấy Tống Úc thất thần, cho rằng y uống nhiều quá. Nâng tay lên quơ quơ trước mắt y: "Còn tỉnh táo không?"
Tống Úc rũ mắt không nói gì.
Giang Dã không nhận được đáp lại, lại cách gần mấy tấc, cậu gần gũi nhìn mặt Tống Úc.
— Gương mặt này thật ra thanh tú, lông mi rất dài, đôi mắt rất sáng, đặc biệt là lúc không lạnh mặt, coi như ngoan ngoãn, giữa mặt mày rất đẹp.
Giang Dã nghĩ trong lòng, cậu thích Tống Úc ở điểm nào?
Là vẻ ngoài sao? Nhưng vẻ ngoài đẹp có rất nhiều, trong trường cũng không thiếu nam sinh diện mạo kiểu này, nhưng Giang Dã lại không có hứng thú.
Mấy hôm trước Tống Úc trả lời câu hỏi của cậu rất mơ hồ, Giang Dã cũng không dám biểu lộ thích người quá rõ ràng, cậu sợ khiến Tống Úc phản cảm, cuối cùng đến cả bạn cũng không làm được.
Đối với quan hệ nhân tế, Giang Dã nhìn như cẩu thả, thật ra nhìn rất rõ. Tựa như những chuyện đó Trần Khai làm với cậu, cậu không tức giận lắm, đi rồi thì tan, không có gì ghê gớm.
Nhưng đối với Tống Úc, cậu không muốn.
Cậu không muốn ngay cả bạn bè cũng không thể làm với Tống Úc.
Chung quanh ồn ào náo động không ngừng, hai người đều không nói chuyện, Tống Úc cảm thấy Giang Dã cách y càng ngày càng gần, thậm chí có thể cảm nhận được hô hấp nhẹ nhàng phả trên mặt y, ngón tay y căng chặt, lùi một bước về sau.
Tiếp theo rũ mắt, nói với Giang Dã bằng giọng điệu uống say không tỉnh táo lắm: "Tôi muốn về nhà."
Giang Dã hỏi: "Buồn ngủ à?"
Tống Úc: "Ừm."
Giang Dã chậc một tiếng nói: "Với tửu lượng này của cậu, uống nhiều như vậy, không buồn ngủ mới là lạ."
Nói xong, cậu lui lại một bước, lấy áo khoác phía sau ghế, nhìn Mã Văn nói: "Mã Văn, tôi đi trước."
"Giờ vừa mới bắt đầu mà, cậu đi ngay bây giờ à anh Giang, vất vả lắm mới ra ngoài tụ tập một lần," Mã Văn nói: "Cậu nhìn bạn học chung quanh đi, không một ai đi cả, mẹ An Tĩnh bảo cô ấy cần phải về nhà trước chín giờ, người ta hôm nay cũng không đi."
"Ai bảo cậu rót nhiều rượu như vậy cho Tống Úc?" Giang Dã liếc xéo hắn một cái: "Bằng không tôi có thể đi sớm vậy à."
Mã Văn ở bên nhỏ giọng phản bác: "Tôi cũng không biết tửu lượng của cậu ấy kém như vậy."
Giang Dã lườm hắn một cái, lại cúi đầu nói với Tống Úc: "Đi thôi, anh Giang đưa cậu về nhà."
Tống Úc cúi đầu đứng dậy, không dấu vết tránh đi tay Giang Dã kéo y.
Mã Văn ở phía sau họ hô: "Các cậu vẫn tự đạp xe đi à?"
"Đạp cái rắm," Giang Dã không quay đầu lại, vung đồng phục lên vai nói: "Không thể say rượu lái xe có biết không hả."
Mã Văn: "Vậy xe cậu làm sao giờ. Đại thiếu gia."
Thiếu gia ban ân mà nói: "Giao cho cậu, mặc kệ cậu làm sao, đưa về trường cho tôi. Ngày mai nếu mà mất, cậu cứ lấy cái chết tạ tội đi."
Mã Văn: "…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!