Mã Văn nhìn bóng lưng Tống Úc, cảm thấy không giống dáng vẻ không có việc gì lắm.
Nhưng lại nhìn Giang Dã, Mã Văn cảm thấy cho dù có chuyện thì mình cũng không giải quyết được.
Hắn hậm hực quay đầu lại, không nói thêm lời nào nữa.
Giang Dã rũ mắt ngồi trên chỗ ngồi, trong tay cầm bút, xoay vài vòng.
Thầy thể dục hơn ba mươi tuổi, có thể hoà mình với học sinh, mỗi lần học thể dục đều nói qua loa hai câu sau khi tập hợp rồi giải tán tại chỗ, sau đó học sinh tự do hoạt động.
Phần lớn nam sinh đều lựa chọn chơi bóng, nữ sinh thường đứng dưới bóng cây nói chuyện phiếm, Tống Úc đều không có hứng thú với những hoạt động này, tìm một bậc thang xem đề tiếng Anh.
Thầy thể dục biểu thị khiếp sợ sâu sắc đối với việc có người làm bài tập trong tiết thể dục, đi tới nhìn một hồi, vẫn không nhịn được hỏi: "Học sinh giỏi các em có phải có thù oán với chơi không thế."
"Không có ạ." Tống Úc nói.
Y chỉ là độ tuổi qua mê chơi rồi.
Thầy rhể dục lại hỏi: "Thằng nhóc Giang Dã kia đâu, trước kia tôi thấy trò ấy dính em suốt ngày, hôm nay người đâu rồi?"
Tống Úc ngón tay khẽ động, lên tiếng nói: "Em không biết."
"Nhãi ranh," thầy thể dục quyết định không quấy rầy bạn học học bài: "Lại chạy đi đâu tung tăng rồi."
Thầy thể dục đi rồi, Tống Úc một mình đọc đề tiếng Anh.
Mãi cho đến khi tan học, cũng chưa làm xong trang đề kia.
Giang Dã cũng vậy, mãi cho đến khi tan học cũng không nhìn thấy bóng người.
Y lại tranh thủ thời gian làm thêm vài câu, khi đứng dậy, học sinh trong lớp đều đi hết, thầy thể dục gọi y một tiếng.
"Tống Úc."
Tống Úc nhìn sang, thấy thầy thể dục trong tay ôm hai quả bóng, dưới chân còn đạp một quả.
"Mấy đứa ranh này vừa tan học là chạy hết," thầy thể dục hùng hùng hổ hổ nói: "Không một đứa bảo dọn bóng. Em cầm giúp thầy một chút, nếu không thầy còn phải chạy thêm chuyến thứ hai."
"Vâng."
Tống Úc đi qua đó, nhặt hai quả bóng trên mặt đất lên, đi theo thầy thể dục đến phòng thiết bị.
Thầy thể dục vì mỗi ngày chơi bóng bên ngoài, mặt rám nắng, nhe răng cười với y: "Vẫn là học sinh ngoan các em nhìn ổn thỏa."
Tống Úc bình tĩnh nói: "Vậy em đi nhé thầy."
"Đi đi, cũng sắp vào học rồi." Thầy thể dục vẫy vẫy tay.
Thầy nhìn bóng lưng Tống Úc thở dài một hơi nói: "Học sinh này là học sinh ngoan, nhưng sao còn tuổi nhỏ như vậy mà đã ông cụ non rồi. Nếu trung hoà một chút cho thằng nhóc Giang Dã hướng ngoại quá mức kia thì tốt rồi."
Nghỉ giải lao mười phút, Tống Úc đi đến phòng học chuông dự bị mới vừa vang.
Tiết này là tiết tiếng Anh, vì e ngại tính tình của giáo viên tiếng Anh, học sinh lớp Chín đều không dám đến trễ, thành thật ngồi trong lớp.
Y đi đến chỗ ngồi, liếc nhìn sang bên cạnh, trên vị trí của Giang Dã như cũ không có ai.
Tống Úc nhíu mày.
Y sợ Giang Dã lại đi trốn học, mới vừa lấy điện thoại ra khỏi cặp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!