Tống Úc nhìn Giang Dã một hồi, cũng không ngờ cậu cũng không nói gì, thậm chí tìm một chỗ trống rồi thành thật nằm úp nơi đó làm bài tập.
Lúc này có một cặp đôi nhỏ đi đến.
Tống Úc nói: "Vậy tôi đi vào trước."
Giang Dã ừ một tiếng.
Tống Úc cuối cùng thu lại ánh mắt, đi vào nhà ma âm u. Y phụ trách NPC bên trong, không phải nhân vật quan trọng gì.
Hai cô gái nhỏ hóa trang hiệu ứng đặc biệt ở bên cạnh nhìn y nhỏ giọng nói vài câu, một người không nhịn được, đi về hướng Tống Úc.
"Người bên ngoài kia là bạn của cậu hả?"
Tống Úc rũ mắt, suy nghĩ một lúc lâu dưới ánh đèn mờ nhạt rồi nói: "Không phải."
Nữ sinh à một tiếng.
"Họ hàng hả?"
"Không phải," Tống Úc cúi đầu nhìn ngón tay mình: "Là người còn quan trọng hơn bạn bè và người nhà."
"A?" Nữ sinh hơi khiếp sợ, không nghĩ ra được quan hệ còn quan trọng hơn người thân và bạn bè là gì, cho đến nữ sinh bên cạnh đẩy nhẹ cô ấy.
"Đừng hỏi ngốc."
Nữ sinh ngơ ngác nhìn sang đồng bạn, phải sau một lúc lâu mới lại a một tiếng, một biểu cảm bừng tỉnh ngộ ra.
"Tôi biết rồi."
Tống Úc liếc nhìn các cô một cái, không hiểu được các cô biết gì.
Thời gian làm việc của nhà ma là từ chiều đến tối, khoảng 9 giờ rưỡi, còn một chuyến xe buýt cuối cùng.
Giang Dã đi theo y lên xe, hai người ngồi ở hàng phía sau. Lúc này không bao nhiêu người, Tống Úc dựa vào kính, Giang Dã ngồi bên cạnh y.
Hôm nay cậu không nghe giảng bài, chỉ mơ hồ nhớ rõ nội dung giáo viên giảng.
"Cậu…"
Cậu muốn mở miệng hỏi, cậu thật sự không quay về sao.
Nhưng lại ngậm miệng.
Tống Úc nghiêng mặt nhìn ngoài xe, trên kính in ra hình ảnh phản chiếu của y và Giang Dã, y đột nhiên lên tiếng: "Tôi không thôi học."
Giang Dã sững người: "Không thôi học?"
Tống Úc quay người, nhìn hình bóng của y trong mắt Giang Dã, còn muốn sáng hơn kính phía sau.
Y tạm dừng vài giây ngắn ngủi,
"Tôi vốn định xử lý tạm nghỉ học trước, như vậy cũng không lỡ thi đại học, Ngư Đường nói…"
Y nói chuyện, Giang Dã liền nhìn y với ánh mắt lấp lánh. Trong cổ họng Tống Úc lăn một vòng mới nói tiếp: "Ngư Đường nói, không cần tạm nghỉ học, ông ấy xin nghỉ giúp tôi trước."
"Cho nên…" Giang Dã nói: "Chúng ta còn có thể tiếp tục thi cùng trường đại học rồi."
Thiếu gia vui vẻ hẳn mắt thường có thể thấy được, nhưng vui vẻ chẳng vài giây, lại trầm mặt hỏi: "Vừa làm vừa học chắc chắn sẽ ảnh hưởng thành tích."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!