Chương 27: (Vô Đề)

Sau khi đi vào đầu tiên là một đường hành lang thật dài, ánh sáng mờ được điều chỉnh đến đỏ, trên tường trắng hai bên là dấu tay máu không biết được vẽ bằng sơn hay thuốc màu.

Giang Dã đi vào bước đầu tiên đã dừng lại.

Đúng lúc này, trên nóc nhà đột nhiên rơi xuống một đầu người tóc tai bù xù.

Giang Dã cảm thấy tóc mình dựng đứng trong chớp mắt.

Tống Úc nói: "Sao vậy?"

Cổ họng Giang Dã nghẹn lại, nhưng vẫn giả vờ một dáng vẻ lớn gan: "Không có gì, thứ này ghê quá."

Hành lang này rất hẹp, cả cái đầu máu chảy đầm đìa chắn giữa, không có khả năng băng qua. Giang Dã đối diện một lúc lâu với đầu người này.

Tống Úc cảm thấy nhìn chằm chằm tiếp nữa Giang Dã cũng sắp xù lông, vì thế cố ý hỏi: "Sao không đi nữa."

"Ngay đây," Giang Dã không muốn bị Tống Úc nhìn ra được, chỉ có thể căng da đầu vươn tay, gạt đầu người sang một bên, trong khoảnh khắc chạm vào xúc cảm mềm dính này, Giang Dã suýt nữa ném văng cái đầu kia ra.

"Tôi còn tưởng kinh dị lắm chứ, chỉ trò trẻ con như vậy."

Giang Dã gắng giả vờ bình tĩnh mà nói với Tống Úc.

Tống Úc gật đầu: "Ừm."

Y ngẫm nghĩ rồi nói: "Cần tôi đi trước không?"

Thiếu gia xua tay: "Không cần, tôi ở phía trước." Nói xong lại thêm một câu: "Cậu sợ thì nói cho tôi, tôi che chở cậu."

Tống Úc cũng không biết là ai sợ, cũng không biết sợ ma như vậy, còn không biết xấu hổ bảo người khác gọi cậu là anh.

Hai người tiếp tục đi về phía trước.

Chủ đề nhà ma là Hồng Bạch Hỉ, một linh đường một hỉ đường, linh đường đặt quan tài vải trắng, hỉ đường đặt quan tài lụa đỏ. Yêu cầu để họ ra khỏi nhà ma là cần phải lấy được tín vật của tân nương.

Giang Dã nói: "Chắc ở ngay phòng này, từ nơi này tìm xem."

Đang nói, đột nhiên một ma nữ mặc đồ đỏ chẳng biết từ đâu ló ra.

"Đệt."

Điện thoại Giang Dã suýt nữa rớt xuống đất, bị Tống Úc đẩy một tay mới nhớ ra phải chạy.

Ma nữ đuổi theo sau không bỏ, hành lang mờ tối, âm nhạc quỷ dị, ma nữ còn ở phía sau cười ha ha ha: "Cứu ta với, các người không phải đến cứu ta ư."

Nơi này quá nhỏ hẹp, hai người chỉ có thể chạy đến một hành lang rất hẹp trước.

Ma nữ đồ đỏ đã đuổi theo ngay sau đó, tiếng cười đột nhiên biến thành kêu thảm thiết thê lương: "Nếu cứu ta tại sao phải chạy, các người giống hệt những gã đàn ông đó, đều không phải thứ tốt. Nếu như vậy thì ở lại đây hết đi."

Bước chân cô càng lúc càng gần.

Lối đi nơi hai người đứng rất nhỏ, thân mình gần như dán bên nhau, Tống Úc có thể cảm nhận được tiếng hít thở của Giang Dã, tựa như dán ngay mình. Theo lý thuyết dựa gần như vậy, y sẽ bản năng bài xích, thậm chí buồn nôn.

Nhưng không có.

Chẳng có gì cả.

Tống Úc quy hết này đó thành vì là do mình, y không quên mình sợ tối sợ ma, vừa định hỏi một tiếng, một bàn tay lạnh ngắt lại đột nhiên nắm lấy y.

Y nghe thấy giọng Giang Dã có chút run, song vẫn trấn an y mà lên tiếng nói: "Tôi dẫn cậu chạy ra ngoài. Cậu đừng sợ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!