Chương 24: (Vô Đề)

Cố Hải buổi chiều gọi Giang Dã ra.

Giang Dã ra ngoài, thấy trong tay gã cầm con thỏ lưu li vỏ sò này.

Cậu vô thức nhíu mày: "Có ý gì?"

"Thấy đồ cậu tự tay làm cứ vậy mà hỏng rồi thì có hơi đáng tiếc," Cố Hải nói: "Tôi bèn lại nhặt về, giúp cậu dán lại."

Giang Dã nhận lấy đèn lưu li, mỉm cười mỉa mai. Cậu nhìn về phía Cố Hải: "Tìm tôi ra ngoài làm gì?"

Cố Hải nhìn cậu: "Muốn tâm sự với cậu được không?"

Giang Dã không biết tại sao, bây giờ nhìn người này có một cảm giác buồn nôn không thể nói được, cậu xoay người đi về.

"Tôi và cậu không có gì để nói."

Cố Hải ở phía sau đột nhiên nói: "Cậu không cảm thấy Tống Úc gần đây rất không đúng à?"

Giang Dã dừng bước: "Không cảm thấy."

Cố Hải cười một tiếng: "Cậu và cậu ta không quen thuộc mà, không cảm thấy cũng bình thường. Một tháng nay, cả người Tống Úc như thay đổi thành người khác vậy."

Gã tiến lên vài bước, không biết từ đâu móc ra một bức thư tình.

Giang Dã rũ mắt liếc nhìn: "Đây là gì?"

Cố Hải: "Đây là thư tình Tống Úc cho tôi một tháng trước, đại thiếu gia, cậu nói Tống Úc tại sao đột nhiên chuyển tới lớp chín. Rõ ràng học giỏi như vậy."

Giang Dã nhìn bức thư tình kia, ngón tay siết chặt: "Cậu muốn nói gì?"

"Cậu cảm thấy trên người mình có điểm nào có thể hấp dẫn được Tống Úc."

Giang Dã rũ mắt. Cậu nghe ra được, Cố Hải ám chỉ cậu, Tống Úc là vì tiền của cậu, cho nên mới hao hết tâm tư tiếp cận cậu.

Từ ngày đầu tiên quăng bể con thỏ lưu li của cậu, đến sau lại cố ý thi kém cố ý chuyển lớp, đều là vì tiền của cậu.

Thiếu gia cười một tiếng, nhìn Cố Hải nói: "Ít nhất tôi có tiền, cậu có không? Hơn nữa, bổn thiếu gia vừa có tiền, vừa có sắc."

Vẻ mặt Cố Hải vốn như xem kịch vui ngay lập tức trầm xuống. "Giang Dã, tôi hảo tâm nhắc nhở cậu, cậu như vậy thì không vui đâu."

Giang Dã rũ mắt nhìn thỏ lưu li này, mắt dán sai chỗ, lỗ tai không ở vị trí ban đầu, tay nghề cũng có lệ đến cực điểm.

Cậu ngước mắt nhìn Cố Hải nói: "Còn nữa ---"

Giang Dã nghiêm mày, gần như cảnh cáo mà nói: "Sau này cách Tống Úc xa một chút, bằng không cậu biết những kẻ có tiền chúng tôi, có tiền gì cũng làm được."

……

Tống Úc nghe Giang Dã nói xong: "Hắn tìm cậu là vì đưa cậu đèn con thỏ này?"

Giang Dã không nói cho Tống Úc lời sau đó của Cố Hải.

"Ừm, dù sao cũng là bổn thiếu gia tự tay làm."

Tống Úc: "Vậy sao cậu nỡ ném vào trong hồ."

Giang Dã ôi một tiếng, thứ bị người ghê tởm dính phải, còn giữ làm gì.

Hai người đi trên đường tan học, chung quanh là tiếng rao hàng của người bán hàng rong, đều là một ít món ăn vặt đầu đường, Giang Dã không muốn nhắc lại Cố Hải, chỉ nhìn về Tống Úc hỏi: "Ăn kem không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!