Chương 23: (Vô Đề)

Tống Úc thấy Giang Dã bất động, lại nghĩ tới thái độ của Giang Dã với Mã Văn.

Y rút tay về nói: "Cậu chê buồn nôn đúng không. Vậy thôi."

"Sao lại thôi!" Giang Dã tức thì như sợ người hối hận, ôm chặt lấy Tống Úc: "Không buồn nôn, không hề buồn nôn chút nào."

Khoảnh khắc ôm Tống Úc ấy, Giang Dã lại nghe thấy tim mình đập như nổi trống vậy, thịch thịch rất ồn ào.

Cậu hoảng sợ nhanh chóng buông tay ra, nhanh chóng chạy đi.

"Đi đây." Cậu không dám quay đầu lại nhìn.

Tống Úc hơi ngơ.

Cái ôm của thiếu niên không phải lạnh lẽo, ngược lại mang theo ấm nóng.

Có thể vì do mình, nên y không bài xích.

Sau khi về đến nhà, Trần Hồng đang thu dọn đồ đạc, Tống Úc đi qua hỗ trợ, Trần Hồng hỏi: "Tiểu Dã về nhà rồi?"

"Vâng." Ngón tay Tống Úc hơi cuộn tròn, lại cầm khăn lau bàn.

Trần Hồng cười cười: "Không cần giúp mẹ, con đi chơi với Quả Quả đi, mấy ngày nay Quả Quả vẫn luôn nhắc mãi muốn con chơi xếp gỗ với con bé."

Tống Úc liếc nhìn Quả Quả đang nằm trên sàn phòng ngủ chất đồ chơi, thân hình nho nhỏ, bé xíu xiu như vậy.

Y vâng một tiếng.

Quả Quả vừa thấy Tống Úc tiến vào, mở to đôi mắt to tròn hỏi: "Anh ơi, anh đến chơi với em ạ."

Tống Úc gật đầu.

Quả Quả lập tức vui vẻ, che miệng lại cười: "Tốt quá đi!"

Tống Úc ngồi xổm xuống hỏi: "Hôm nay em muốn xếp gì?"

Quả Quả chỉ chỉ: "Em muốn xếp một ngôi nhà."

"Nhà?"

"Dạ dạ, Quả Quả muốn xây một ngôi nhà có Quả Quả, có anh trai, còn có mẹ nữa."

Tống Úc nhìn một nhà ba người đứng trong căn nhà nhỏ được xây thành bằng gỗ xếp, tim y chợt mềm mại, rũ mắt đặt nóc nhà lên.

Ánh mắt dừng trên một người nhỏ còn đứng ở cửa.

Y hỏi Quả Quả: "Vậy người này thì sao? Người này là ai?"

Sau khi vào ngôi nhà này, y trước nay chưa từng thấy ba của Tống Úc, bất kể là Trần Hồng hay Tống Giai, cũng vẫn luôn không nhắc đến.

Quả Quả cong mắt cười hì hì: "Đây là anh Tiểu Dã ạ."

Tống Úc sửng sốt một thoáng rồi hỏi: "Vì sao muốn thêm anh Tiểu Dã?"

Quả Quả nghĩ nghĩ nói: "Bởi vì anh trai thích anh Tiểu Dã."

Tống Úc hơi sửng sốt, lại phản ứng lại, Tống Giai nói cũng không sai, dù sao cũng là chính y.

Lúc này Trần Hồng ở bên ngoài gọi một tiếng: "Điềm Điềm, Quả Quả, mau đến đây. Bên ngoài có người đốt pháo hoa kìa."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!