Chương 21: (Vô Đề)

Giang Dã về đến nhà, cầm cục tẩy kia, hướng với trần nhà.

Điện thoại lúc này khẽ vang lên.

--- Tống Điềm Điềm

Giang Dã nhìn ghi chú trên điện thoại, tay hơi run, đợi sau một lúc lâu mới nhấn nghe máy.

Giọng Tống Úc từ đầu kia điện thoại truyền tới: "Còn chưa ngủ?"

Cổ họng Giang Dã khẽ nhích: "Vừa định ngủ."

Tống Úc nói: "Đừng quên những thứ phải dùng cho bài thi ngày mai."

Nếu là ngày thường, Giang Dã chắc chắn phải mỉm cười, cậu sẽ nói: "Bạn học Điềm Điềm, cậu có biết giọng điệu của cậu bây giờ giống hệt ba tôi không."

Nhưng hôm nay, Giang Dã cụp mắt, nắm lấy cục tẩy trong tay nói: "Ừm, chuẩn bị xong rồi."

Giang Dã há miệng: "Nếu ngày mai…"

Tống Úc hỏi: "Gì?"

"Không có gì, ha ha," Giang Dã ra vẻ thoải mái nói: "Tôi nói tôi muốn ngủ trước, cần nghỉ ngơi dưỡng sức. Ngày mai gặp nhé, bạn cùng bàn. Cúp."

"Điềm Điềm?" Trần Hồng dỗ Tống Giai ngủ xong, ra ngoài thấy Tống Úc đứng trong hành lang.

Hành lang treo đèn kiểu cũ, ánh sáng không quá sáng, Tống Úc nghiêng người cúi đầu nhìn điện thoại, màn hình di động chiếu sáng trên mặt y, giữa mày nhíu chặt.

Trần Hồng đi ra: "Sao còn chưa ngủ? Gặp phải chuyện gì sao con?"

"Không có gì ạ." Tống Úc rũ mắt nói.

Y chỉ cảm thấy trạng thái của Giang Dã không đúng lắm, nhưng lại không thể nói được không đúng chỗ nào.

Trần Hồng mỉm cười nói: "Là lo cho Tiểu Dã đúng không."

Tống Úc vốn không muốn nói gì, nhìn thấy nụ cười trên mặt Trần Hồng, lại không hiểu sao mà lên tiếng.

"Con cảm thấy cậu ấy…" Y không biết nói như thế nào.

"Tiểu Dã đứa nhỏ này ấy, nhìn rất tự do tản mạn," Trần Hồng nói: "Nhưng thằng bé đến nhà vài lần mẹ đã nhìn ra, là một đứa trẻ ngoan, không cần lo cho thằng bé, bất kể gặp phải chuyện gì, phải tin tưởng tự thằng bé có thể xử lý tốt."

Tống Úc vẫn lần đầu tiên nghe thấy đánh giá của người khác với "mình" như vậy. Dù sao trong mắt rất nhiều người khác, y vẫn luôn là học sinh bất lương không học vấn không nghề nghiệp, đánh nhau trốn học.

Nhưng Trần Hồng nói đúng.

Y hẳn nên tin tưởng Giang Dã.

Thi tháng không phải kỳ thi lớn gì, thời gian học sinh đến trường không khác với bình thường.

Tống Úc hôm nay không đến trường sớm, lúc đến, hơn nửa học sinh đã ngồi trong lớp.

Giang Dã nhưng thật ra đã đến rồi, ngẩn ngơ nhìn chằm chằm gì đó trên chỗ ngồi, Tống Úc đi qua đó, thấy trong tay cậu cầm một cục tẩy.

"Cậu ở phòng thi số mấy?"

Tống Úc vừa lên tiếng, Giang Dã dường như bị giật mình, cục tẩy trong tay rơi xuống đất. Cậu có chút hoảng loạn nhặt lên, tùy tay nhét vào hộp văn phòng phẩm nói: "Phòng thi mười hai, cậu thì sao?"

Tống Úc nói: "Phòng thi số ba."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!