Chương 2: (Vô Đề)

Đụng tường vô số lần, đi qua chẳng biết bao nhiêu con đường, chân Giang Dã cọ xát đến chảy máu. Cuối cùng rốt cuộc có người phụ nữ trung niên mềm lòng, nhường cho y gara ngầm không dùng dưới nhà mình.

"Tôi thấy các cậu đáng thương mới cho các cậu ở, nói sẵn trước nhé, tầng hầm ngầm chẳng có gì cả, các cậu tự mình sắp xếp đấy." Người phụ nữ nói.

Giang Dã đặt Giang Bách Xuyên sang bên, liên tục nói lời cảm ơn người phụ nữ. Người phụ nữ vốn còn muốn mắng gì đó, nhưng nhìn thấy dáng vẻ của Giang Dã, lại nuốt hết những lời đó xuống.

Bà thở dài một hơi, mang theo đồng tình bảo: "Thấy cậu tuổi còn trẻ, tranh thủ tìm một công việc, để ba cậu sống tốt một chút, tiếp tục như vậy cũng không phải cách."

Giang Dã gật đầu, nhìn người phụ nữ ra ngoài. Cửa bị đóng lại, gara ngầm này không có cửa sổ tối đen như mực, chỉ có ngọn đèn kiểu cũ kia phát ra ánh sáng.

Nhưng chung quanh chiếc đèn ấy bị mạng nhện bao phủ hết lớp này đến lớp khác.

Y nhìn ánh đèn ngẩn người một hồi, rồi trải chiếc giường đơn đã rỉ sét ấy ra. Sau khi an trí tốt cho Giang Bách Xuyên, y bắt đầu thu dọn bìa giấy không dùng trong gara, đặt cùng nhau, nằm lên.

Ngày mai ---

Ngày mai còn phải đến quán cơm làm việc. Nhưng ba y ở đây một mình, y làm sao yên tâm đây.

Nhưng không đến quán cơm, y sẽ không có tiền. Giang Bách Xuyên tuy xuất viện, nhưng những mũi tiêm dinh dưỡng tiêm vào đó, cái nào cũng phải cần tiền.

Cho dù có không yên tâm, cũng phải quyết tâm thôi, sáng sớm Giang Dã dùng một trăm tệ còn dư lại mua trứng gà sữa bò đến cửa, nhờ chủ nhà lúc không bận có thể ngó qua giúp chăm sóc ba y.

Chủ nhà vốn định không nhận, nhưng nhìn ánh mắt tha thiết của Giang Dã, cuối cùng vẫn nói: "Được rồi. Cậu yên tâm đi làm đi, nếu ba cậu thực sự có chuyện gì, tôi gọi điện cho cậu."

Giang Dã đỏ hoe mắt nói câu cảm ơn, sau khi nhìn thoáng qua Giang Bách Xuyên lần nữa lúc này mới ra ngoài.

Nhưng cho dù như vậy, Giang Dã cũng vẫn không yên tâm, làm nửa tháng vẫn nghỉ công việc tại quán cơm, dựa vào bằng cấp kiếm được thời còn là thiếu gia tìm được việc nhân viên văn thư nhà gần đó, mỗi ngày bớt thời giờ chạy hai bận về nhà, chẳng hề để lại cho mình một chút thời gian nghỉ ngơi.

Ngày tháng như vậy kéo dài hai tháng, ngày nọ bà chủ nhà nói nhìn thấy tay ba y dường như nhúc nhích một chút, Giang Dã cơm trưa cũng không kịp ăn đã chạy về.

Bác sĩ nói, đây là một dấu hiệu tốt, nếu giữ gìn, người tỉnh lại vẫn có hy vọng.

Đây là một tin tốt đầu tiên Giang Dã nghe được sau nhiều ngày như vậy đến giờ.

Tối ngày đó, cậu mời chủ nhà ăn cơm, còn mua thêm vài món quần áo mới cho ông lão, cầm tiền lương mới vừa phát xuống lập tức sẽ phải thấy đáy, rốt cuộc xa xỉ một lần.

Giang Dã vốn cho rằng sắp sửa sẽ đi về quỹ đạo, kết quả ngày hôm sau, chủ nhà đã gọi điện đến.

"Tiểu Giang à."

Giang Dã nghe ra không đúng trong giọng nói của chủ nhà, tim vô thức đập nhanh: "Làm sao vậy dì, là ba con ông ấy ---"

Chủ nhà nói: "Không phải do ba con, là... là có người báo cáo dì cho thuê tầng hầm ngầm cho con, hôm nay người của khu phố và phòng cháy đều tới nhà, vì vi phạm quy định cư trú, chúng ta bị phạt ba ngàn tệ (~11tr)."

Giang Dã sững người, ngón tay nắm chặt điện thoại.

"Dì cũng không phải người giàu có gì, các con dọn ra ngoài trước ngày mai đi nhé." Nói xong, bà thở dài một tiếng rồi cúp máy.

Y không biết mình hiện đang có tâm trạng gì, rõ ràng cuộc sống vừa sắp chuyển tốt, tại sao lại đột nhiên cho y thêm một đòn tệ hơn. Giang Dã ngơ ngác ngồi trên ghế làm việc, cho đến khi một người cuối cùng tăng ca gọi y: "Vẫn chưa đi à?"

Giang Dã lúc này mới hoàn hồn khỏi ngơ ngác. Lúc y trở lại gara ngầm dọn đi, chủ nhà không dám nhìn vào mắt y.

Y biết dì chủ nhà đã cố hết sức.

"Ba nghìn tệ kia, con sẽ mau chóng trả cho ngài, cảm ơn ngài chăm sóc lâu như vậy." Giang Dã hơi cúi người với trên lầu, tiếp theo bước ra ngoài chẳng hề ngoảnh đầu lại.

Chỉ là lần này y không may mắn như vậy, mấy ngày liên tiếp, không còn có ai nguyện ý thu lưu y.

Y chỉ có thể đưa theo Giang Bách Xuyên sống dưới gầm cầu, mùa đông cho dù chỉ còn cái đuôi, lại vẫn lạnh muốn mạng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!