Chương 18: (Vô Đề)

Không phải, cậu sao có thể hôn Tống Úc!

Giang Dã cảm thấy đầu óc mình bùm bùm, nổ ra một đống tia lửa nhỏ.

Hơn nữa người còn đang bệnh.

Thiếu gia bên cạnh ngồi không yên, cả người như một chú chó xù lông.

Cửa đột nhiên bị mở ra.

Một người phụ nữ trông hơn bốn mươi tuổi, mặt mày rất đẹp lại có hơi mỏi mệt đi đến.

Giang Dã đứng dậy nhìn người: "Ngài tìm ai, tìm nhầm phòng bệnh ạ?"

"Con là bạn học của Điềm Điềm nhỉ, cảm ơn con chăm sóc thằng bé," ánh mắt người phụ nữ dừng trên Tống Úc: "Dì là mẹ Tống Úc."

Mẹ.

Giang Dã lập tức sững người.

Nhớ đến chuyện mình vừa rồi làm với Tống Úc, trên mặt nóng bừng lên.

Mẹ người ta đến rồi.

"Không không có gì ạ," thiếu gia nói chuyện làm việc luôn đúng lý hợp tình, không có lý cũng có thể chỉnh ra được lý, đây là lần đầu cảm nhận được nao núng: "Tống Úc trước đây cũng đã giúp con."

Ánh mắt Giang Dã dừng trên cửa phòng bệnh, không biết có phải vì tiện quan sát bệnh nhân không, cửa giữa phòng bệnh bằng kính.

Có thể nhìn thấy trong phòng một cách rõ ràng.

Mẹ Tống Úc đến đây lúc nào?

Vừa rồi bà nhìn thấy không?

Không đúng, mình chỉ là vì lau nước mắt cho Tống Úc. Lúc ấy tay cầm sách giáo khoa, không có tay rảnh.

Cho nên chỉ có thể... chỉ có thể hôn sao?

Giang Dã tự mình không bịa nổi nữa.

"Bạn học," Trần Hồng thấy sắc mặt Giang Dã không đúng, lúc đỏ lúc trắng thì hỏi: "Có phải con cũng bị bệnh rồi không?"

"Bị bệnh? Không... không có," Giang Dã duỗi tay nhanh chóng quạt mặt vài cái: "Do con nóng ạ."

Trần Hồng nhìn một chút nhiệt độ trong phòng, cũng chỉ 26 độ. Bà cũng không nghĩ nhiều, nghĩ có thể vì người trẻ tuổi tuổi trẻ khí thịnh.

"Dì mang theo chút cháo trong nhà, muốn ăn cùng không con, đúng rồi, còn chưa biết tên con."

Có thể vì tiếng nói chuyện của hai người, đánh thức Tống Úc.

Tống Úc nhìn thấy Trần Hồng thì hơi sửng sốt, y há miệng, vẫn không biết xưng hô như thế nào.

"Sao người lại đến đây?"

Trần Hồng đi qua, lót gối đầu dưới người y: "Bị bệnh nằm viện một mình sao mà được, mẹ đến thăm con."

Tống Úc sửng sốt, ngón tay cuộn tròn một chút, lại dừng ánh mắt trên Giang Dã bên cạnh.

"Cậu nóng lắm à?" Y có chút nghi hoặc nhìn mặt Giang Dã.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!