Chương 17: (Vô Đề)

Lúc Giang Dã chạy đến phòng học, Tống Úc nằm úp trên bàn, cậu không kịp lau mồ hôi trên mặt mình, khẽ lay người.

"Tống Úc? Tống Úc? Tỉnh tỉnh."

Người trên bàn không nói chuyện, mặt vùi vào cánh tay, ánh hoàng hôn chiếu rọi, mồ hôi trên trán phiếm lớp ánh sáng mỏng, trên mặt cũng lộ ra sắc đỏ mất tự nhiên, vừa nhìn là biết không đúng.

Giang Dã đứng bên bàn, cau mày, sau một lúc lâu thì nâng tay hơi dò trán Tống Úc.

Trán nóng đến nỗi hơi khiếp người.

Tiếp tục như vậy không thể được, Giang Dã vỗ vỗ người bên cạnh, nâng cao tinh thần gọi lại vài tiếng.

"Tống Úc? Tỉnh tỉnh."

Lần này người cuối cùng tỉnh, Tống Úc mê mang ngẩng đầu, nhìn Giang Dã nhíu chặt mày hỏi: "Sao vậy?"

Giang Dã nói: "Cậu bị sốt rồi, phải đến phòng y tế."

Tống Úc mày hơi nhíu lại: "Bị sốt?"

Y muốn giơ tay kiểm tra thử trán mình, cánh tay lại nhức mỏi vô cùng, cuối cùng đành phải từ bỏ: "Chờ tan học rồi nói sau."

Y còn chưa nói hết, đã bị Giang Dã túm lấy cánh tay.

"Chờ tan học gì nữa," thiếu gia túm lấy người, một bộ dáng chân thật đáng tin, vớt người dậy khỏi bàn: "Đi ngay bây giờ."

Tống Úc nhìn sách giáo khoa trên bàn, y không thể trì hoãn tiết nữa, cách thi tháng không bao nhiêu thời gian.

Giang Dã như nhìn thấu suy nghĩ trong lòng y vậy: "Tiết này là tiết thể dục, thầy thể dục đã biết rồi."

Thể dục?

Tống Úc hơi sửng sốt, nhìn sang trong phòng học mới phát hiện trong phòng không ai.

Xem ra bị bệnh thật rồi.

Giang Dã nửa kéo nửa túm lôi Tống Úc đến phòng y tế.

Bác sĩ trường mặc áo blouse trắng không biết đang bận gì trước máy tính, nghe thấy động tĩnh, đầu cũng không quay lại.

"Sao vậy, lấy thuốc gì?"

Học sinh trong trường đến phòng y tế, lấy thuốc chiếm đa số, Giang Dã nói với người ta: "Bị sốt, không biết uống thuốc có hiệu quả không."

Bác sĩ trường lúc này mới quay đầu lại, ánh mắt quét vài vòng trên người hai người, cuối cùng dừng trên Tống Úc, cô từ trong ngăn kéo lấy ra một cây nhiệt kế đưa qua: "Đo nhiệt độ trước đi."

Tống Úc cảm thấy tư duy mình trở nên rất chậm, tuy biết người khác đang nói gì, nhưng động tác theo không kịp, vẫn là Giang Dã một tay cầm nhiệt kế sang.

Cậu nhìn thoáng qua trạng thái của Tống Úc, lo lắng hỏi: "Cậu biết dùng thế nào không?"

Tống Úc: "…"

Y chậm rì rì lấy nhiệt kế đến, cúi đầu ngồi trên giường, chờ thời gian đo.

Không gian phòng bác sĩ trường không lớn, Tống Úc ngồi trên giường bệnh, Giang Dã cũng chỉ có thể đứng bên cạnh y.

Cậu lại không bệnh, ngồi xuống dường như không ổn lắm, cũng chỉ có thể đứng.

Phòng y tế nhỏ hẹp, Giang Dã ánh mắt không chỗ đặt, cũng chỉ có thể dừng trên Tống Úc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!