Chương 16: (Vô Đề)

Tống Úc sững người.

Avatar của Giang Dã là một con chó nhỏ hoạt hình, đứng trong bụi cỏ, bị gió thổi lông bay cả lên. Y nhớ mình hồi cấp ba, quả thật rất thích dùng ảnh đại diện kiểu này.

Liều lĩnh lại tuổi trẻ tràn đầy năng lượng.

Hiện tại nhìn mình bằng một góc độ người đứng xem, lại kèm với những lời này đó, thế mà không hiểu sao trong lòng hơi mềm.

Một chú chó nhỏ luộm thuộm.

Tống Úc mở điện thoại, do dự hồi lâu trên bàn phím, trả lời lại cho Giang Dã một dấu chấm câu.

Tin nhắn của Giang Dã gần như vừa gửi qua đã trở lại ngay.

Giang Dã: "Quỳ jpg"

Giang Dã: "Không giận nữa à? Bạn cùng bàn."

Thật ra y không giận, chỉ là bị Cố Hải khơi dậy cảm xúc.

Tống Úc: "Ừm."

Một chữ dường như quá đơn điệu, y nghĩ nghĩ, lại gõ trên điện thoại:

"Hồi chiều Cố Hải tìm tôi ---" gõ chữ đến một nửa lại dừng lại, có trong nháy mắt như vậy, y muốn nói thẳng mọi chuyện ra.

Nhưng nói như thế nào, tôi chính là cậu, cậu đừng thích Cố Hải. Lời này chính y nói ra cũng cảm thấy mình điên rồi.

Không đợi Tống Úc tự hỏi rõ ràng.

Thì tin nhắn của Giang Dã đã gửi đến.

Giang Dã: "Vậy ngày mai gặp?"

Ngày mai gặp.

Tống Úc nhìn mấy chữ này, hơi thất thần.

Lúc này Trần Hồng vừa vặn mở cửa, nhìn Tống Úc rũ mắt, tuy không cười, nhưng rõ ràng sẽ cảm nhận được tâm trạng y lúc này dường như khá tốt.

Tống Giai vừa nhìn thấy Trần Hồng lập tức nhảy dựng dậy từ trên sàn: "Mẹ ơi mẹ xem nè, anh trai giúp con bắc nhà gỗ."

Ánh mắt Trần Hồng rơi trên căn nhà nhỏ xếp bằng gỗ trên sàn, một căn nhà nho nhỏ, có một gia đình ba người đang ngồi trong đó.

Bà dời mắt bế Tống Giai lên nói: "Ừm, ngoan quá."

Rồi nhìn về Tống Úc: "Điềm Điềm, hôm nay ở trường có xảy ra chuyện gì con vui không? Trông tâm trạng con hôm nay không tệ."

Tống Úc tay hơi khựng, đứng dậy cầm lấy cặp, đẩy cửa phòng mình ra: "Không có."

Trở lại phòng ngủ của mình, Tống Úc bày sách giáo khoa ra, nhìn ảnh đại diện chó con luộm thuộm, rep lại: "Ngày mai gặp."

Tống Úc biết tiếng Anh là điểm yếu của mình, nhưng y lớn mấy tuổi, lại tốt nghiệp đại học nhiều năm như vậy, cho nên biết mình hẳn nên học như thế nào.

Đề thi tiếng Anh cấp ba đơn giản chỉ là những nội dung cố định đó. Chỉ cần nắm rõ trọng điểm chỗ khó và ngữ pháp cơ bản, kỳ thi tiếng Anh lần sau tăng lên hẳn bốn năm chục điểm không thành vấn đề.

Đương nhiên quan trọng nhất cơ bản nhất vẫn phải học thuộc từ đơn.

Tống Úc tốn một tiếng đại khái xem xong đại cương tiếng Anh học kỳ này, tìm cuốn notebook liệt chúng ra, Trần Hồng lúc này vừa vặn gọi y ăn cơm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!