Tống Úc đi ra ngoài cửa quẹo vào chỗ ngoặt nơi hành lang, liền nhìn thấy Cố Hải dựa bên cửa sổ, nhìn y đi tới, ánh mắt kia mang theo một sự tìm tòi nghiên cứu đánh giá y.
Tống Úc cố nén cảm giác buồn nôn trong lòng: "Tìm tôi có chuyện gì?"
"Cũng không có việc gì," Cố Hải híp mắt nhìn chằm chằm y nói: "Chỉ muốn nhìn xem, thành tích của học sinh giỏi ngày trước sao lại đột nhiên trượt xuống nghiêm trọng như vậy. Từ top mười của khối, rơi xuống lớp bình thường?"
Thăm dò trong mắt gã không hề che giấu, như nhìn thấu điều gì.
Tống Úc lạnh lùng nói: "Bây giờ thấy rồi, sau đó thì sao?"
"Sau đó?" Cố Hải đột nhiên ghé sát vào y nói: "Trước kia tôi cảm thấy cậu thích tôi, nhưng hiện tại ---"
Ánh mắt gã lướt qua Tống Úc, rơi lên người Giang Dã nhìn như đang đùa giỡn với Mã Văn, thực tế hai mắt vẫn luôn nhìn chăm chú về phía họ.
"Cậu sẽ không không biết, Giang Dã vẫn luôn đang bám lấy tôi chứ."
Tống Úc ánh mắt nhìn về phía Giang Dã.
Lại nhìn về phía Cố Hải, ánh mắt mang theo khinh thường và khoe khoang của người này bây giờ dần dần trùng hợp với trước khi sống lại.
"Cậu rời khỏi tôi, chỉ là một kẻ vô dụng, ly hôn, được thôi. Cậu một xu cũng không lấy được."
Đôi mắt y bắt đầu ửng hồng, bóp chặt ngón tay mình, sợ mình đấm vào mặt Cố Hải.
Cố Hải cũng cảm nhận được hận ý của Tống Úc, rũ mắt nhìn thoáng qua, khẽ cười mỉa mai, xoay người lên lầu.
Tống Úc nhìn chằm chằm bóng lưng gã, cho đến khi không nhìn thấy người, ngón tay siết chặt của y mới chậm rãi buông ra, đứng ở cửa sổ hứng gió một lúc lâu, cảm xúc đè nén mới phai nhạt một ít.
Y xoay người đi về hướng phòng học.
Giang Dã và Mã Văn dựa bên cửa sổ, gió thổi đồng phục họ rung động xào xạc.
Mã Văn nói: "Anh Giang, hôm qua tan học cậu đã không đi rồi, những đồng đội trước đó còn hỏi về cậu đó."
Giang Dã thất thần: "Hỏi tôi gì?"
Mã Văn nói: "Hỏi cậu khi nào online tổ đội."
Giang Dã không hiểu sao trong lòng có chút bực bội, Tống Úc lúc đối mặt Cố Hải rất rõ ràng không giống với những người khác.
Vì sao?
Mã Văn không nghe thấy Giang Dã trả lời, lại gọi một lần: "Anh Giang?"
Giang Dã bực bội xua xua tay: "Coi sau đi."
"Đừng mà, đã sắp đến thi đấu quý rồi." Mã Văn còn muốn nói gì nữa, kết quả liền nhìn thấy Tống Úc mặt âm u đi đến, sau đó anh Giang nhóc bá vương của họ tung ta tung tăng đi theo: "Này, Tống Úc."
Mã Văn: "…"
Không biết có phải vấn đề tâm lý của hắn không, càng nhìn bóng lưng hai người càng cảm thấy như hôn quân và Đát Kỷ.
Đát Kỷ hắn biết đó.
"Xin hãy tự nhiên sai khiến Đát Kỷ đi, chủ nhân."
Hôn quân kia tên là gì nhỉ?
Học sinh dốt Mã Văn suy nghĩ nửa ngày không nghĩ ra được, một tay túm Trần Khai vẫn luôn không nói chuyện đến: "Chết tiệt, hôn quân nổi tiếng nhất trong lịch sử kia tên gì vậy?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!