Sau khi Tống Úc tỉnh dậy, mưa to đã ngừng.
Trên cửa sổ chỉ còn lại hơi nước ẩm ướt.
Y cau mày, mới vừa nhích người, kết quả phát hiện tay mình bị nắm chặt, còn Giang Dã nằm bên cạnh.
Tống Úc: "…"
Y không biết mình trước đây còn có sở thích này, chờ người khác ngủ say thì lén lên giường?
Vừa nhúc nhích như vậy, Giang Dã bên cạnh tỉnh dậy.
Cậu mở mắt ra, ánh mắt hai người đối diện nhau.
Giang Dã nhìn ánh mắt 'giải thích chút đi' của Tống Úc, lại rũ mắt nhìn mình nắm chặt lấy tay người ta không buông như một tên háo sắc, tức thì vẻ mặt đờ đẫn.
"Nếu tôi nói cậu túm tôi trước, cậu tin không?"
Thiếu gia nói thật, nhưng giọng rất yếu ớt.
Tống Úc nhìn cậu với con ngươi đen láy: "Vậy cũng là tôi bảo cậu từ trên đất lên giường?"
Giang Dã: "…"
Cái này thì không phải.
Hôm qua Tống Úc nắm chặt tay cậu không bỏ, cậu vốn muốn ngồi dưới đất, nhưng Tống Úc hơi trở người, cánh tay hai người gần như bị đặt trên giường.
Thế này cũng quá khó tiếp thu rồi.
Cánh tay Giang Dã chẳng mấy chốc đã bắt đầu nhức mỏi, thiếu gia cuối cùng thật sự không chịu nổi. Mí mắt cũng bắt đầu đánh nhau, bèn leo lên giường.
Nhưng việc này tìm ai nói lí lẽ chứ?
Giang Dã buông xuôi, nằm liệt hình chữ X trên giường, toàn thân trên dưới đều biểu đạt một ý tứ: Chính là dáng vẻ mà cậu nhìn thấy, làm sao nào.
Tống Úc chỉ liếc nhìn rồi thu mắt, y đến toilet đơn giản rửa mặt, mới vừa bước ra cửa, điện thoại lúc này vang lên.
Thế mà là Trần Hồng.
Tống Úc nhấn nút nghe, không biết gọi đối diện như thế nào, nên không lên tiếng trước.
Giọng Trần Hồng vang lên từ đầu kia điện thoại: "Điềm Điềm?"
Tống Úc rũ mắt: "Vâng."
"Hôm qua con gửi tin nhắn cho mẹ, mẹ sợ con ở nhà bạn học con không tiện, nên không gọi điện," Trần Hồng nói: "Dậy chưa con?"
"Vâng, dậy rồi," Tống Úc nói: "Chuẩn bị đi học."
"Được, mẹ chỉ là lo cho con, từ nhỏ đến lớn tính tình con lầm lì, trừ mấy đứa Mao Mao và Lý Hạo chơi từ nhỏ đến lớn, thì không thấy con có bạn bè mới, chứ càng đừng nói nghỉ ngơi ở nhà người khác," Trần Hồng đượm vui mừng: "Nếu không có việc gì là được, vậy mẹ cúp trước."
"Vâng."
Tống Úc nghe tiếng tút tút cúp máy từ đầu kia điện thoại truyền đến, có chút thất thần, tuy điều kiện sống nhà Tống Úc không tốt, nhưng có một người mẹ rất yêu cậu ấy.
Y rũ mắt một hồi lâu, mới tắt vòi nước, đi ra khỏi phòng tắm.
Giang Dã yếu ớt đứng bên cạnh: "Tắm xong chưa, tôi đi tắm."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!