Chương 12: (Vô Đề)

"Cậu học chung với tôi là vì tiền à…" Giang Dã muốn hỏi.

Nhưng cậu nhìn mặt mày trầm tĩnh, còn có cánh tay quấn băng gạc của Tống Úc, lại nuốt hết trở vào.

Vì tiền… cũng đúng.

Dù sao trong trường nhiều kẻ có tiền như vậy, sao cậu ấy chỉ cần muốn học cùng với mình.

"Không đắt," Cậu chủ Giang nhiều tiền hào sảng nói với Tống Úc: "Tôi cho cậu một ngàn (~3tr7) một tháng."

Học sinh chung quanh nghe thấy lời Giang Dã thì sôi nổi nhìn qua, muốn nhìn xem là ai giàu dữ vậy. Kết quả nhìn thấy Giang Dã, có nửa số rút mắt về.

Giang Dã à, vậy không sao.

"Cậu ---" Tống Úc nhìn Giang Dã, nhất thời nghẹn lời: "Ngày thường cậu cũng mặc cả với người khác vậy à?"

Giang Dã nói với vẻ không mấy để ý: "Đều là chút tiền lẻ."

Tống Úc nhớ đến thời kỳ cấp ba của mình, cũng tiêu xài hoang phí như thế, y khi đó chưa từng ngờ sau này sẽ rơi xuống tình trạng như vậy.

"Bộ cậu không nghĩ tới," Tống Úc rũ mi nói: "Lỡ sau này cậu không có tiền, phải làm sao giờ à?"

Y muốn hỏi mình quá khứ, hẳn nên làm sao bây giờ.

Giang Dã đeo cặp bên vai, chân đá hòn đá nhỏ trên mặt đất, nghe vậy quay đầu lại nhìn y một cái: "Hửm? Không có tiền?"

Cậu nhíu mày, thật sự suy nghĩ về câu hỏi này.

"Không có tiền thì không có tiền thôi." Giây lát, Giang Dã đứng dưới hoàng hôn nhìn về Tống Úc: "Chỉ cần không chết, tức là hy vọng."

Tống Úc sửng sốt một thoáng.

Hóa ra y lúc ấy cũng từng tinh thần phấn chấn bồng bột như vậy sao.

"Đúng rồi, nãy cậu nói đi đâu học cơ?" Giang Dã khụ một tiếng, lại nói với vẻ mang chút mất tự nhiên: "Đến nhà tôi à?"

Tống Úc còn đang trong cảm xúc vừa rồi, không ngẩng đầu: "Đến nơi khác cũng được, tùy cậu."

Giang Dã chưa từng đưa mấy ai về nhà, nhưng không biết nghĩ đến gì, nhỏ giọng lẩm bẩm một tiếng,

"Muốn về nhà với tôi cứ việc nói thẳng."

Tống Úc ngẩng đầu nhìn cậu: "Cậu nói gì?"

"Không có gì," Giang Dã nói: "Tôi nói quán cà phê quá ồn, vẫn nên về nhà đi, trong nhà yên tĩnh."

Dù sao Giang Bách Xuyên và mẹ kế của cậu mỗi ngày chẳng về nhà. Biệt thự 300 mét vuông, vẫn luôn chỉ mình cậu, chỉ có dì vệ sinh thỉnh thoảng đến một lần, quét tước vệ sinh xong thì rời đi.

Hai người bắt xe về nhà.

Giang Dã mở cửa nói với Tống Úc: "Vào đi."

Tống Úc từ khoảnh khắc tiến vào cửa nhà ấy, đôi mắt chợt khô khốc, trước đây vì công ty phá sản, biệt thự cũng cầm đi gán nợ.

Hiện giờ một lần nữa bước vào nơi đây, thế mà lại với thân phận một người khác.

Giang Dã không chú ý Tống Úc, lên tiếng hỏi: "Vào phòng tôi hay ở phòng khách? Hoặc phòng sách?"

Cậu nói như lầm bầm lầu bầu, người cũng đã đi về phía phòng ngủ của mình rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!