Chương 10: (Vô Đề)

Nhưng rất nhanh Giang Dã phát hiện, đuổi đến không chỉ một đám người, còn có một đám quần áo trên người in câu lạc bộ TaeKwonDo.

Cậu biết nhà này, cách xưởng đen không xa, ngay tại cách vách.

"Đệt, chính là thằng nhóc này đập biển hiệu của chúng ta."

"Gây sự đúng không, g**t ch*t bọn nó."

Người hai bên tưởng nhau là người của đối phương, lại lao vào đánh nhau.

Tống Úc một tay kéo người qua, nói với Giang Dã: "Đi mau."

Giang Dã đều vẫn luôn trong trạng thái ngơ ngác sau khi Tống Úc đến, bị kéo đi ra ngoài mới hồi thần lại.

Xưởng đen có tiếng ở bên này, người bình thường đi ngang qua đều sẽ chuyên môn tránh nơi đây, cậu nhìn người bên cạnh, nghe thấy mình giọng khàn khàn hỏi:

"Cậu đến đây làm gì?"

Tống Úc liếc cậu: "Tới du lịch."

Giang Dã: "…"

Cậu cũng biết mình hỏi một câu vô nghĩa, nhưng cậu không thể tin được Tống Úc là đặc biệt đến tìm mình, dù sao một tuần trước, cậu còn tuyên bố muốn đánh y.

Lúc này phía sau không biết ai hét một tiếng: "Khoan, đừng để cho hai thằng nhóc thúi đó chạy."

Người câu lạc bộ TaeKwonDo vốn cầm đồ liều chết, dù sao biển hiệu đều bị người đập rồi, nghe vậy dừng lại: "Cậu ta không phải người của chúng mày à?"

"Đụ, không phải người của các người à?"

Hai bên nhìn nhau, mới hiểu được mình bị lừa. "Đệt, bắt lại g**t ch*t bọn nó cho tao."

Tống Úc nhìn hai đám người đuổi theo hướng họ, nhíu chặt mày.

Lỡ bị bắt được, có lẽ sẽ không phải nhốt trong tầng hầm ngầm đơn giản như vậy, y mím môi, trong tay cầm chặt gậy bóng chày.

Giang Dã ở phía sau nói: "Cậu đi trước đi, nếu không lát nữa ai cũng không chạy được."

Tống Úc nói: "Không."

Giang Dã nhíu mày: "Cậu ---"

Cậu còn muốn nói gì nữa, người phía sau cũng đã xông lên.

Hành vi vừa rồi chọc giận đám tay đấm xưởng đen kia, có người móc một con dao găm từ trong ngực ra: "Con mẹ nó lừa lọc lừa đến trên đầu chúng tao."

Con dao găm kia vốn hướng tới Giang Dã, cậu nâng tay theo bản năng muốn đỡ, nhưng cánh tay bị nhóm người này đánh mấy quyền, động tác không nhanh nhẹn nữa.

Cậu vô thức nhắm mắt lại.

Trên người lại không đau.

Khi lại mở mắt, Tống Úc đã chặn con dao kia.

Máu…

Máu từ trên người Tống Úc chảy xuống.

Giang Dã cứng người.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!