Chương 1: (Vô Đề)

Ngày kỷ niệm ba năm kết hôn, Giang Dã đẩy cửa ra, thứ chờ đợi không phải hoa hồng, mà là hai cơ thể trắng bóng quấn lấy nhau trên giường.

Đây chẳng phải lần đầu tiên.

Bắt đầu từ khi việc kinh doanh của nhà Giang Dã phá sản, Cố Hải hoàn toàn không giả vờ nữa, ba năm nay bên người chưa từng ngớt bé ba bé bốn bé năm đủ loại diêm dúa lẳng lơ, nhưng hôm nay là lần đầu tiên gã đưa một người phụ nữ khác về nhà, còn nằm trên giường kết hôn của họ.

Dựa theo tính cách trước kia của Giang Dã, tuyệt đối sẽ làm loạn long trời lở đất. Trước đập nát hết mọi thứ có thể thấy trong nhà, sau đó lại đập hai kẻ trên giường vào ICU, không thấy máu thì y không họ Giang nữa.

Đáng tiếc y bây giờ đã chẳng phải cậu chủ nhỏ được nuông chiều từ bé.

Y bị người bố vì phá sản giận quá công tâm dẫn đến đột quỵ thành người thực vật, cùng người mẹ kế chẳng mấy ngày đã tới đòi tiền gây sự tra tấn mệt mỏi cả tâm thần lẫn thể xác, đã không còn sức lực đánh người nữa.

"Ly hôn."

Giang Dã nghe thấy mình chỉ thấp giọng nói hai chữ này, đã lao vào phòng vệ sinh bắt đầu nôn khan.

Bên ngoài Cố Hải thong dong mặc xong quần áo, trong tay cầm điếu thuốc, cực kì tri kỷ chờ y nôn xong rồi mới tiếp tục nói: "Được."

Nói xong gã cười nhạo một tiếng, ánh mắt coi khinh nhìn Giang Dã từ đầu đến chân một lần: "Ly hôn thì được, nhưng một xu cậu cũng không lấy được."

Giang Dã biết Cố Hải đây là đang uy h**p y.

Phí dùng một ngày của Giang Bách Xuyên ở bệnh viện cũng rất nhiều, cậu cả được nuông chiều từ bé, sau khi ly hôn không có tiền của Cố Hải chống đỡ, đừng nói phí nằm viện, chính y cũng không nuôi sống nổi.

Giang Dã rũ mắt, ánh mắt rơi trên ngón tay mình, một đôi tay thon dài tinh tế không có một chút dấu vết làm việc, y lại ngước mắt, qua gương đối diện, thấy được mặt mình lúc này.

Một khuôn mặt nặng nề tử khí.

Làn da trắng bệch, bên dưới đôi mắt đen láy là quầng thâm mắt dày đặc.

Cậu chủ trương dương tùy ý ấy dường như đã là chuyện rất xa trước đây.

Rốt cuộc, làm sao lại biến thành thế này chứ?

Giang Dã ngơ ngác nhìn giây lát, sau một lúc lâu vẫn hé môi, ủ dột lặp lại hai chữ vừa rồi.

"Ly hôn."

Cố Hải dường như cũng chẳng ngờ Giang Dã quyết tuyệt như vậy, nghe thấy hai chữ này đầu tiên hơi sửng sốt, tiếp theo cười.

Một nụ cười mỉa mai.

"Ly hôn? Giang Dã, cậu phải chăng đã quên người cha nằm viện và bà mẹ kế cờ bạc kia của mình rồi? Chỉ dáng vẻ mười ngón không dính nước mùa xuân này của cậu, rời khỏi tôi cậu sống được sao?"

Giang Dã đã quyết tâm.

Cố Hải vốn còn đượm cười, nhìn gương mặt kia của Giang Dã, dần bắt đầu cáu kỉnh:

"Được, cậu nói đấy. Sau này đừng hối hận là được."

Gã nói xong dường như chưa hết giận, cầm bình hoa trên bàn đập mạnh xuống.

Một tiếng xoảng, mảnh vỡ thủy tinh vỡ ra đầy đất.

Gái lẳng lơ vẫn luôn không lên tiếng dường như bị doạ sợ, nhảy xuống giường: "Anh Hải."

Cố Hải vừa rồi còn gọi bé cưng bé cưng bây giờ lại hoàn toàn quên mất người này, một đôi mắt lạnh lùng nhìn chòng chọc Giang Dã.

"Giang Dã, có phải cậu cảm thấy bản thân rất giỏi không? Mỗi ngày cậu bày ra tư thái không ai bì nổi này cậu không biết tôi buồn nôn bao nhiêu, thời cấp ba theo đuổi tôi cũng một dáng vẻ bố thí. Nhà cậu cũng lụi bại thành thế kia rồi, còn chẳng chịu buông cái vẻ vượt trội đáng chết kia của cậu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!