Chương 43: (Vô Đề)

Cõng ánh sáng, hình dáng của cô mờ nhạt rất nhiều. Rõ ràng đến lúc phải về nhà, nhưng Phó Chí Tắc lại không muốn đánh vỡ giây phút yên lặng này.

Tình cảm dành cho Vân Li không tự dưng mà có.

Tình cờ nhìn thấy bức ảnh thời cao trung ảnh, anh liền nhận ra cô —— học sinh cao trung làm người máy về nhiều năm trước

Chỉ là anh không còn là anh của năm đó.

Anh cũng không lấy cuộc gặp lại hí kịch của hai người để ở trong lòng. Người đã từng để ý tới, anh không thể cư xử lạnh nhạt giống như người xa lạ, cũng sẽ không đi để ý như thời niên thiếu.

Đối với tâm tư của cô, anh nhìn thấy rõ.

Mới đầu anh chưa bao giờ cân nhắc chuyện này đã.

Anh không còn sức lực, đi thành lập một phần ràng buộc mới.

Nhưng mà, cô lại như liều mạng với anh đến cung.

Rõ ràng không dám xã giao, lại luôn có dũng khí lớn lao chống đỡ cô về phía trước.

Nhìn như mềm mại, rồi lại kiên cường không thể giải thích được.

Bất tri bất giác, sự cân bằng trong trái tim anh đã bị lệch đi rất nhiều.

Năm đó sau khi cô tới tây khoa đại tìm người là hắn, một thứ tình cảm bị lật đổ, chỉ để lại nỗi chua xót khắp nơi.

Anh sớm đã không phải là người mà em hướng tới.

Mặc dù không phải anh, em vẫn có thể gặp được một người, nửa kia sẽ dũng cảm tiến tới giống em.

Nhưng anh không thể chấp nhận, lý do cô từ bỏ là vì cô cảm thấy mình đang tự rước lấy nhục.

Rõ ràng người không có dũng khí tiến về phía trước chính là anh.

Cô không nên chịu bất kỳ ủy khuất nào.

Nếu cô đi rồi nhiều bước như vậy, vẫn kiên định mà thích anh.

Đoạn đường còn lại, nên để anh tới.

Phó Chí Tắc vẫn không di chuyển.

Ánh mắt anh cũng không nóng cháy, Vân Li thậm chí còn không đọc được cảm xúc khác, điều chắc chắn duy nhất là anh vẫn luôn nhìn cô.

Cô cúi đầu nhìn máy bay không người lái bằng bìa cứng trên tay anh.

Phó Chí Tắc luôn là người rất nội liễm.

Ngay cả khi anh đang uống rượu, anh cũng sẽ không nhiều lời nói mấy câu.

Vân Li lại thích cảm giác ở chung với anh như vậy, bản thân cô cũng không phải là người đặc biệt náo nhiệt.

Vân Li không khỏi suy nghĩ về diện mạo hiện tại của mình, có lẽ phần tóc mái trên trán hơi che đôi mắt, tóc lại dài nên cắt chút.

Cô ở tại chỗ suy nghĩ lung tung về những điều này, Phó Chí Tắc bỗng nhiên nói: "Chờ tôi từ Nghi Hà trở về, chúng ta liền ở bên nhau đi."

Sau khi thực hiện một bước quan trọng, anh không còn khả năng lùi bước.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!