Chương 34: (Vô Đề)

Đổi khoang 500 nhân dân tệ cho một lần, nằm trong khả năng chịu đựng của Vân Li.

Vung tiền như rác đổi lấy hai giờ ngồi cùng Phó Chí Tắc, Vân Li cảm giác bản thân mình bị rút hồn phách.

Trong lòng rỉ máu, Vân Li thấy Phó Chí Tắc đứng trong dòng người lui tới, khí chất làm người khác chú ý, đang đợi cô.

Vân Li ý thức được, thật ra cũng rất đáng giá.

Vào khu vực nhà chờ, cả hai đi mua cà phê, tìm một chỗ gần cổng lên máy bay rồi ngồi xuống.

Phó Chí Tắc mặc áo khoác có mũ, eo dựa vào lưng ghế, cúi đầu.

Cảm giác hắn đang ngủ, Vân Li cũng không sảo hắn.

Chơi điện thoại của riêng mình.

Cách vài phút, Vân Li tắt màn hình điện thoại.

Đặt điện thoại trên đùi, rón ra rón rén mà điều chỉnh góc độ, thông qua hình ảnh phản chiếu nhìn lén Phó Thức Tắc.

Người trên màn hình đột nhiên nhìn sang.

Vân Li hô hấp cứng lại, thu hồi di động, làm bộ không có việc phát sinh.

Phó Thức Tắc: "Cô thấy được, tôi cũng có thể thấy." Thanh âm có chút khàn khàn.

Suy cho cùng là tại sao cô cảm thấy Phó Chí Tắc sẽ không phá đám.

Vân Li biện minh nói: "Tôi muốn nhìn xem anh đang ngủ không ấy."

"Không có." Câu trả lời rất dứt khoát.

Phó Chí Tắc hông định ngủ tiếp, Vân Li mở trạm E ho anh xem vài đoạn video, anh không để bụng lắm mà đáp lời. Hai người dựa gần nhau, Vân Li nhớ tới mấy ngày hôm trước chuẩn bị cho anh bất ngờ nho nhỏ, cắn môi dưới hỏi: "Anh có thấy thứ tôi để cho anh không?"

Thấy Phó Chí Tắc không có biểu hiện gì, cô có chút dự cảm bất tường: "Chính là có mặt trăng tiếp đó tôi còn nhét một tờ ghi chú. "

"Viết cái gì?" Phó Chí Tắc rũ mắt uống cà phê, nhìn không ra đang suy nghĩ cái gì, thấy Vân Li chậm chạp không nói, anh lại giương mắt, "Nói thử xem."

"……"

Vân Li nôn nóng đến mức muốn giậm chân tại chỗ, cô hỏi: "Anh ném sách tuyên truyền rồi à?"

Phó Thức Tắc: "Ném rồi."

"Quên đi…" YVân Li ảo não mà lướt điện thoại, gót giày từng cái mà đạp trên mặt đất.

Sau khi lên máy bay, Vân Li cũng được ý nguyện mà ngồi bên cạnh Phó Thức Tắc.

Máy bay gặp dòng khí liên tục xóc nảy, tiếp viên hàng không nói nhiều lần thông qua radio, do áp suất không khí nên tai phải của Vân Li, nghe không rõ thanh âm radio.

Vân Li nhìn thấy tầng mây đen xám xịt bên ngoài cabin, sấm sét ầm ầm dường như đánh thẳng vào máy bay, thời điểm lập loè cả kinh khiến cô nhắm mắt.

Phản ứng đầu tiên của cô là lần này ngồi máy bay, cô chưa mua bảo hiểm hàng không.

Vân Li đứng ngồi không yên, hơn nữa nghe không rõ âm thanh radio, cô liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng do dự chọc chọc cánh tay Phó Thức Tắc.

Phó Chí Tắc di chuyển, kéo bịt mắt lên một chút.

Vân Li: "Có phải máy bay gặp chuyện gì không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!