"Tớ đây có gửi, anh ấy có thể không phản hồi tớ." Vân Li lúng ta lúng túng nói, thanh âm càng ngày càng nhỏ, "Trước đây tớ muốn xin phương thức liên hệ của anh ấy, anh ấy chưa cho tớ đấy……"
"Đó là trước kia, không có nghĩa là tương lai." Đặng Sơ Kỳ khuyên răng cô, "Hơn nữa, Li Li nếu tớ không đoán sai thì, có phải từ lúc muốn xin thông tin liên lạc, cậu vẫn luôn thích anh ấy?"
Vân Li không nói gì, cúi đầu, thưởng thức quả bóng nhỏ trên tay.
"Cậu có biểu lộ với anh ấy không?"
Vân Li lắc lắc đầu.
"Cậu cảm thấy anh ấy biết không?" Vân Li vẫn là lắc lắc đầu, "Anh ấy coi tớ là tiểu bối như Phó Chính Sơ ấy, rất bình thường với tớ." Nghĩ đến hơn 100 tin nhắn chưa đọc, Vân Li rầu rĩ nói: "Nếu đã biết, khả năng sẽ không bao giờ để ý đến tớ."
Biết được tính tình của Vân Li, Đặng Sơ Kỳ có chút không đành lòng: "Cậu có chủ động một chút không?"
Vân Li lập tức nói "Tớ có á."
"Cậu chủ động thế nào, nói thử đi."
"Tớ nói chuyện với anh ấy……"
"Sau đó thì?"
"Chính là, nói chuyện……"
"……"
Ước chừng không còn hy vọng gì với tính cách của Vân Li này, Đặng Sơ Kỳ bắt đầu khuyên: "Quên đi, nếu không chúng ta vẫn sớm từ bỏ một chút, thật ra cậu nhỏ của Hạ Hạ cũng không có gì tốt, ngoài trừ khuôn mặt ra thì, gia cảnh tốt.
"Hơn nữa, tính tình anh ấy cũng không được tốt lắm nhỉ? Ngày nào cũng mặt lạnh, cậu cũng không dám nói chuyện với anh ấy, hai người cứ như diễn kịch câm vậy."
Mới vừa nói xong, cô nàng liền thấy Vân Li nhìn chằm chằm cô nàng, bộ dáng không mấy vui vẻ, "Anh ấy chỉ là không thích nói chuyện, vừa rồi cậu không thể nói anh ấy như vậy, anh ấy là người rất tốt."
Đặng Sơ Kỳ ngây ngẩn cả người, suy nghĩ nửa ngày, không biết thanh tâm quả dục của Phó Chí Tắc, sao tương xứng cái mặt lạnh như băng sương này.
"Li Li, cậu có thể không," sợ khả năng xúc phạm tới cảm tình của cô, Đặng Sơ Kỳ ói một cách thận trọng, "Chỉ là bị mặt anh ấy hấp dẫn? Mặt này nhìn thì chán, hai người ở bên nhau quan trọng nhất vẫn là tính tình."
Vân Li lắc đầu, nói: "Nếu là khuôn mặt của Phó Chí Tắc, tớ có thể nhìn cả đời."
Đặng Sơ Kỳ: "Nếu sau này gương mặt này có thể bị phụ nữ khác nhìn, cậu chấp nhận được không?"
Vân Li nhớ tới buổi tối ngày đó Phó Chí Tắc ngồi ở một bên im lặng mà nhìn cô chơi pháo hoa.
Nghĩ đến cảnh tượng tương tự phát sinh giữa anh và người phụ nữ khác, Vân Li chỉ cảm thấy hô hấp trực tiếp như bị cắt đứt.
Cô nhìn về phía Đặng Sơ Kỳ, suy tư, hỏi: "Vậy cậu cảm thấy, tớ nên theo đuổi anh ấy sao?"
Đặng Sơ Kỳ khẳng định gật gật đầu.
"Vậy cậu cảm thấy, xác suất thành công cao không?"
Đặng Sơ Kỳ gật gật đầu, "Có lẽ là 0.1% chăng."
"……"
Vân Li chỉ bị theo đuổi. Khi còn ở đại học có nam sinh tỏ hảo cảm với cô, mua cho cô những món quà nhỏ, rủ cô đi chơi nhưng cô đều từ chối.
Vân Li không có ý nghĩ phát triển, không thích ở cùng với những người mà cô cảm thấy không thân, trải qua vài lần bị theo đuổi đều để lại cho cô những hồi ức không tốt.
Đặng Sơ Kỳ là người tâm địa gian xảo, người đàn ông yêu cô nàng thì nói, người đàn ông không yêu cô nàng thì đổi, cũng không có biện pháp cho Vân Li cái đề xuất gì.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!