Tình hình trận chiến đã xảy ra là không thể ngăn cản, Khương Tùy Tranh vừa bận can ngăn vừa muốn dụ mọi người ship CP, bận đến nỗi ngón tay muốn gãy luôn, lửa giận của đồng đội không thể châm ngòi, càng châm càng táo bạo, chuyển sang trang chủ trò chuyện gọi điện thoại cho Lục Trạch Xuyên, đối phương lập tức bắt máy, lúc ẩn lúc hiện còn có thể nghe được tiếng hít thở chập trùng, Khương Tùy Tranh dở khóc dở cười, biết rõ còn hỏi: "Anh Xuyên Xuyên?
Anh làm sao vậy?"
Lục Trạch Xuyên cứng rắn nói: "Chạy bộ."
Khương Tùy Tranh nói: "Đã một giờ rồi, nghỉ sớm chút đi."
"Ừm." Nghe được giọng của vợ, giọng điệu của Lục Trạch Xuyên đã bình ổn hơn rất nhiều, hỏi cậu: "Buổi biểu diễn chuẩn bị thế nào rồi? Ba ngày sau phải không?"
"Ừm." Khương Tùy Tranh nói: "Em giữ vé cho Đào Thần và San San rồi á!"
Lục Trạch Xuyên hỏi: "Anh thì sao."
"Hì hì, anh còn cần phải nói sao! Đương nhiên là vị trí tốt nhất."
Lục Trạch Xuyên nhíu mày, đứng ở ban công hong gió, hỏi cậu: "Có căng thẳng không?"
"Căng thẳng." Khương Tùy Tranh nói thật.
"Không phải đã chuẩn bị xong rồi sao? Cũng không phải là lần đầu tiên lên sân khấu, không có gì đâu, thả lỏng chút đi."
Khương Tùy Tranh đáp một tiếng, nói: "Anh Xuyên Xuyên, hôm đó anh nhất định phải tới nha."
"Đương nhiên."
"Không thể đến muộn!"
"Anh đến sớm trước một tiếng luôn."
"Ha ha, vậy thì sớm quá, có thể em không có thời gian chơi với anh đâu."
Lục Trạch Xuyên im lặng một lúc mới nói: "Đâu Đâu, em có thích công việc hiện tại không?" echkidieu2029. wordpress. com
Khương Tùy Tranh nói: "Ừm, không nghĩ tới có thể làm lâu như vậy, cũng không nghĩ tới, Mạch Hoa nhờ mấy người bọn em mà chống đỡ được đến bây giờ." đọc ở SSTruyen và sstruyen coi chừng virus
Lục Trạch Xuyên: "Vậy chứng tỏ các em rất thành công."
Khương Tùy Tranh hưng phấn hỏi: "Anh Xuyên Xuyên, anh thật sự cảm thấy chúng em thành công rồi sao?"
"Ừm."
"Vậy anh có cảm thấy em lợi hại không?"
Lục Trạch Xuyên hiếm khi dịu dàng, cổ vũ cậu: "Đâu Đâu nhà anh lợi hại nhất, hoàn toàn có thể chống đỡ một mình." Nói xong lại ngại, vội vàng nói sang chuyện khác: "Công việc trong tay anh hầu như đều kết thúc rồi, qua mấy ngày nữa sẽ công bố lui về hậu trường." Anh nói chuyện này với Khương Tùy Tranh không có ý gì khác, chỉ là hai người nói chuyện phiếm, nói chút việc vặt mà thôi.
Khương Tùy Tranh ủng hộ tất cả quyết định của anh, cúp điện thoại, lấy ra chiếc vòng đeo nhẫn bạc vẫn luôn giấu trong cổ.
Ngày diễn ra buổi biểu diễn, hậu đài loạn tung lên, An Thần mặc trang phục biểu diễn mồ hôi đầm đìa, không phải nóng, mà là bị doạ, chân run nói: "Năm, năm chục nghìn người sao. Kín rồi… Đội đội đội đội đội trưởng mau đỡ em với, em đứng không nổi."
Phương Quân Thăng cũng nuốt nước miếng: "Đừng thăng cẳng, không có gì đâu đừng thăng cẳng…"
"Thăng cẳng là gì?" Hồ Tư Ninh hỏi.
Phương Quân Thăng nhanh chóng đổi giọng: "Căng thẳng căng thẳng, đừng căng thẳng."
Khương Tùy Tranh còn đang trang điểm, Trần Bằng đi tới, ngồi bên cạnh cậu nói: "Thật sự không suy nghĩ thêm chút nữa sao?"
"Vâng." Khương Tùy Tranh mở một con mắt: "Xin lỗi anh Trần, là em không chịu trách nhiệm."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!